Vì Đức Chúa Trời yêu thương Thế Gian đến nổi đã ban Con một của Ngài (Jesus) hầu cho hể ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đơì.

HIỂU BIẾT CÔNG GIÁO LA MÃ

image_pdfimage_print

HIỂU BIẾT CÔNG GIÁO LA MÃ

 

Hôm nay chúng ta sẽ xem xét Công giáo La Mã. Chúng tôi muốn vạch trần sự sùng bái thần tượng của họ cũng như sự việc họ đàn áp các tín hữu chân chính. Chúng ta phải giúp những người mới tin biết Công giáo La Mã. Những kiến ​​thức này sẽ giúp họ biết làm thế nào để đối phó với nó và sẽ cứu họ khỏi bị phá hoại nhiều. Khải huyền 17: 4 nói, ” Người đàn bà ấy mặc sắc tía sắc hồng, trau giồi bằng vàng, bửu thạch, ngọc châu, tay cầm chén vàng đựng đầy vật gớm ghê, tức là sự ô uế của dâm loạn nó.” Nếu chúng ta xem xét Công giáo ngày nay trong ánh sáng của câu này, chúng ta phải thừa nhận rằng người phụ nữ này ám chỉ đến Giáo Hội Công Giáo. Trong Giáo Hội Công Giáo La Mã có màu đỏ tía và đỏ tươi trong mọi góc cạnh. Áo choàng Hồng y màu đỏ. Giáo Hội Công Giáo dầy dẫy đá quý, vàng, và bạc. Giáo hoàng có hai mão miện, một đại diện cho quyền lực tôn giáo của mình và cái kia quyền lực thế tục của mình. Cả hai mão miện được làm bằng vàng. Cái đại diện cho quyền lực thế tục của ông có 146 viên kim cương to, 540 viên ngọc trai, và bảy lớp vàng. Đây là hình ảnh thực sự của Giáo hội Công giáo La Mã.

“Tay cầm chén vàng đựng đầy vật gớm ghê “.  Các sự gớm ghiếc ám chỉ  các thần tượng. Phục truyền luật lệ ký 7:25-26, Đa ni-ên 9:27, 2 Chronicles 33:2, và Ê-xê-chi-ên 20:7-8 nói rằng thần tượng là những vật gớm ghiếc. Xin lưu ý các chi tiết quan trọng trong Khải Huyền 17: 4. Đầu tiên, người phụ nữ đang nắm một cái chén vàng. Thứ hai, chén là để phục vụ rượu cho những người khác. Bề ngoài chén bằng vàng, dường như thần thượng. Vàng có nghĩa bản chất thần thượng. Tuy nhiên, chiếc chén này dẫy đầy sự gớm ghiếc. Những sự gớm ghiếc này là những thần tượng. Chúng được Công giáo La Mã giới thiệu cho cả thế giới để tôn thờ. Giáo hội Công giáo tôn thờ Mary bởi vì tất cả các tôn giáo khác trên thế giới đều có nữ thần. Cơ đốc giáo là tôn giáo duy nhất không có nữ thần. Công giáo La Mã đã mang ý tưởng về một “nữ thần” từ ngoại giáo vào. Nó tạo Mary như là một “nữ thần” và dạy người ta tôn thờ bà. Chúng ta phải biết thực tế này và phải giúp đỡ người mới tin hiểu rằng tôn thờ ngẫu tượng là một sự gớm ghiếc trong con mắt của Đức Chúa Trời. Một Kitô hữu không thể ô uế mình với bất kỳ loại thờ thần tượng nào.

Tà giáo thờ phượng Mary

Mary bắt đầu được tôn cao trong thế kỷ thứ năm. Danh hiệu “Mẹ Đức Chúa Trời” đã được áp dụng cho Mary tại thời điểm hội đồng (Êphêsô năm 431 AD). Có một cuốn sách được gọi là các vinh quang của Mary, được viết bởi một giám mục được gọi là Alphonsus Mary De Liguori, trong đó ông mô tả chi tiết như thế nào: Giáo hội Công giáo tôn cao và tôn thờ Mary. Phần I, Chương VI, Mục III của cuốn sách đó nói rằng: ” Mary là người tạo sự hòa bình giữa các tội nhân và Đức Chúa Trời.” Chương II, mục “Mary là sự sống của chúng ta, bởi vì bà chiếm được cho chúng ta sự tha thứ các tội lỗi của chúng ta”. Chương V, mục I nói về “sự cần thiết của sự cầu thay của Mary cho sự cứu rỗi của chúng ta.” Ở những nơi khác nói rằng những người thất bại và sa ngã như vậy bởi vì họ đã không tìm kiếm sự giúp đỡ của Mary. Nó nói với chúng ta rằng “Hội thánh ra lệnh tất cả mọi người để dành một nơi đặc biệt tôn thờ cho Mary”; một người có thể nhận được rất nhiều điều từ Mary mà ông không thể nhận được từ Đức Chúa Trời, vì chương VIII, phần I nói, “Mary giải cứu khách hàng của mình từ địa ngục “. Cô có quyền thống trị trên tất cả các vị vua của các quỷ.

Tại chương VIII, mục III Mary được cho là “lãnh đạo các đầy tớ của mình lên thiên đàng.” Không ai có thể được vào vương quốc phước hạnh ngoại trừ thông qua bà ấy. Con đường cứu độ mở cửa cho con người chỉ qua Mary

. Vì sự cứu rỗi của chúng ta nằm trong tay của Mary, những người dưới sự bảo hộ của bà đã được cứu, trong khi những người không được bà bảo hộ sẽ bị hư mất. Ơn cứu độ được liên kết với Mary. Với người Công Giáo, Mary được liên quan mật thiết với Chúa. Bà ấy đời đời biết ơn Chúa Con đã chọn bà là mẹ của Ngài. Nhưng cùng một lúc, Ngài mãi mãi biết ơn bà ấy đã cho Ngài nhân tính của Ngài. Ngài phải trả nợ những gì Ngài nợ bà bằng cách tôn vinh bà và tôn trọng bà trong một cách đặc biệt. Ngài làm điều này bằng cách trả lời những lời cầu nguyện và yêu cầu của bà.

Cuốn sách cũng nói rằng thẩm quyền của đấng Christ đã được trao cho Mary. “hết cả quyền bính ở trên trời và dưới đất đã được trao cho ngươi [Mary]”. Tất cả mọi thứ (bao gồm cả Đức Chúa Trời) phải vâng lời Mary. Đức Chúa Trời đã chế phục toàn bộ hội thánh dưới quyền thống trị của Mary. Chương VI, mục I nói rằng ” Mary là một người biện hộ là người có thể cứu tất cả.” Bất cứ điều gì bà quyết định làm, bà có thể làm điều đó. Nó tuyên bố rằng Mary toàn năng. Nó lập luận rằng quyền của người mẹ lớn như thẩm quyền của Chúa Con. Nếu Con là toàn năng, vì vậy người mẹ phải toàn năng. Một số người thậm chí còn tuyên bố rằng toàn bộ Hội thánh không chỉ ở dưới ân sủng của bà mà ở dưới thẩm quyền của bà nữa.

Chương VI, mục III nói rằng Mary là một sứ giả hòa bình, rằng bà ấy là một “người tạo bình an giữa các kẻ tội lỗi và Đức Chúa Trời …. Nhiều lần chúng ta nhận được câu trả lời cho lời cầu nguyện của chúng ta nhanh hơn bằng cách gọi tên của Mary hơn cách gọi Danh của Chúa Giêsu. … Bà ấy là sự cứu rỗi của chúng ta, sự sống của chúng ta, hy vọng của chúng ta, nhân viên tư vấn của chúng ta, nơi ẩn náu của chúng ta, và sự tin tưởng của chúng ta.” Cuốn sách đề cập đến một câu chuyện: Một con chim nhỏ đã từng được dạy để nói những lời ” mòng biển” và được cho biết rằng những từ ngữ này có nghĩa là “tất cả kính mừng Mary.” Một hôm, một loài chim lớn săn đuổi con chim nhỏ nầy. Con chim nhỏ kêu “mòng biển”, và con chim lớn rơi xuống chết ngay lập tức. Sau đó cuốn sách giải thích bằng cách nói rằng ngay cả một con chim vô tri có thể nhận được câu trả lời và sự giải thoát qua việc kêu gọi tên của Mary. Nếu một con người gọi tên bà ấy, anh ấy chắc chắn sẽ được cứu. Cuốn sách cũng nói rằng ngay cả những người lạc giáo, vào những thời điểm không thể làm gì trừ ra kêu Mary để có  hy vọng. Nó nói rằng tất cả những người nắm giữ bất kỳ văn phòng nào của Giáo Hội Công Giáo thánh nên cất cao tiếng nói của mình mỗi ngày để gọi tên của Mary vì nà là niềm hy vọng của tất cả mọi người.

Tại chương III, phần I, nó nói rằng Kinh Thánh dạy chúng ta rằng trong tình yêu của Ngài, Đức Chúa Trời Cha đã ban Con cho chúng ta để chết cho chúng ta. Một vị thánh nói rằng chúng ta có thể nói cùng một điều như vậy về Mary. Liguori nói rằng Mary là vị cứu chúa của các người tội lỗi, mà bên cạnh bà không có ơn cứu độ nào khác. Ông mô tả một kịch bản tưởng tượng: một người đàn ông nặng trĩu tội lỗi đã thấy hai cái thang treo từ trên trời xuống. Một cái màu đỏ, với Chúa đứng trên đầu thang. Cái kia màu trắng, với người mẹ thánh thiện nhất đứng trên đầu thang. Người đàn ông leo lên các bậc thang màu đỏ. Khi ông nhìn thấy khuôn mặt giận dữ ở phía trên cùng của bậc thang, ông ngã xuống. Trong nỗi tuyệt vọng của mình, ông nghe một giọng nói: “Hãy thử các bậc thang kia.” Ông đã làm như ông đã nghe nói và đã ngạc nhiên khi thấy rằng nó rất dễ dàng để leo lên. Trên đầu của bậc thang đó Mary hạnh phước đã chờ đợi ông ta, đẩy ông vào thiên đàng, và giới thiệu ông ta với Chúa Jesus. Thật là một trò đùa!

Một người Công giáo La Mã cho biết, “ai là những người đã được cứu? Ai là những người đang trị vì ở trên trời? Họ là những người mà Nữ hoàng thương xót kêu nài cho.” Ông tiếp tục giải thích rằng Châm ngôn 8:15 nói về Mary

 khi nó nói, ” Nhờ ta, các vua cai trị, Và những quan trưởng định sự công bình.” Thông qua sự cầu thay của bà, hồn người có thể cai trị và kiểm soát sự ham muốn của riêng mình và do đó có thể đủ điều kiện để ngự trị ở trên trời. Tóm lại, thiên đàng được vận hành bởi Mary và cửa của nó được mở ra theo ý muốn của bà. Đây là “vinh quang của Mary.” Cuốn sách này thậm chí còn tuyên bố rằng thông qua ý muốn Đức Chúa Trời, mà trời, trái đất, và ánh sáng được tạo ra, nhưng  thông qua ý muốn của Mary mà Đức Chúa Trời đã trở thành một con người giống như chúng ta. Công giáo La Mã tin rằng trinh nữ Mary đã trở thành mẹ của Đức Chúa Trời và đã được nâng lên đến địa vị tương tự như Đức Chúa Trời trong Thần cách (Godhead) của Ngài. Họ đã gần như thay thế tất cả các công trình của Chúa qua cho Mary. Họ dạy rằng không ai có thể được cứu ngoài trừ bởi Mary. Một trong số họ thậm chí còn quá ngu ngốc khi nói rằng Đức Chúa Trời ấn định rằng ân sủng không được phân phối, trừ khi nó được phân phối thông qua bàn tay của Mary.

Từ một tà thuyết như vậy, có thể thấy cách Công giáo La Mã đã sa ngã như thế nào. Chúng ta phải bày tỏ cho người mới tin những gì Mary nói trong Luke 1:46-47 về chính mình, ” Ma-ri bèn nói rằng:“Hồn tôi tôn đại Chúa, Linh tôi mừng rỡ trong Đức Chúa Trời là Cứu Chúa tôi,.” Hồn của Mary tôn đại Chúa. bà cần Đấng Cứu Thế cũng như chúng ta cần. Chúng ta chỉ có thể đến với Đức Chúa Trời qua Chúa Giêsu. Toàn bộ phúc âm đã bị Giáo Hội Công Giáo La Mã tranh đoạt. Chúa nói rằng Ngài là con đường và lẽ thật. Ngài là cửa của chiên. Hôm nay Chúa đang ngồi trên ngai ân sủng. Tuy nhiên, Giáo Hội Công Giáo đã đưa Mary trên ngai vàng, và, như vậy, Chúa đã bước xuống khỏi ngai vàng của Ngài. Đây là dị giáo. Dị giáo La mã tập trung xung quanh Mary. Nó đòi hỏi mọi người tôn thờ Mary, và tuyên bố rằng sự thờ phượng này là nhiệm vụ chính đáng của chúng ta

Tà giáo thờ thần tượng theo các hình thức khác

Lần kia một người bạn của D.M. Panton đã đi đến Rome và thấy nhiều người thờ lạy trước tượng Mary. Một số người nói rằng Chúa phụ trách về sự cứu rỗi của chúng ta, trong khi Mary  phụ trách sự cầu thay của chúng ta. Điều này có nghĩa là họ đã chiếm đoạt vị trí của của Chúa và dâng cho Mary. Sự thật là Chúa là Đấng Cứu Độ duy nhất của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời và là Đấng duy nhất có thể cầu thay cho chúng ta. Tại Rome, tôn thờ thần tượng có thể được tìm thấy trong vô số nơi. Người ta tôn thờ bức tượng của Mary và bức tượng của Chúa Cha. Trên bức tượng của Chúa Cha có dòng chữ: “Đây là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và đời đời” Có các bức tượng cho Chúa Con, tượng cho mười hai sứ đồ, cho các thánh đồ, và nhiều tín hữu. Những người thờ lạy có thể thờ phượng những hình tượng này. Họ dạy rằng có hai tư cách cho một vị thánh được tôn thờ. Đầu tiên, ông phải thực hiện các phép lạ, và thứ hai, ông phải sống một đời sống thánh thiện và kỉnh kiền. Những vị thánh này được cho là đã tích lũy đủ công đức, và có một sự thặng dư công đức. Họ có thể vận dụng quyền lực của họ ban cho chúng ta sự thặng dư của họ. Đây là lý do chúng ta nên tôn thờ họ. Thật kinh ngạc các lạc giáo như vậy mà những người khác có thể chấp nhận và rất nhiều người tin tưởng!

Trong thế kỷ thứ mười ba, một người rất nổi tiếng trong Giáo Hội Công Giáo, tên là Thomas Aquinas, nói trong cuốn sách của ông rằng các thánh đã tích lũy công đức dư thừa. Họ từ bi, và họ có thể chuyển những công đức này bất cứ nơi nào họ muốn theo chỉ đạo của giáo hội. Tất nhiên, công đức vô biên như vậy cũng có thể được chia sẻ một phần bởi các tín đồ để đáp ứng nhu cầu của họ. Công đức này có thể chăm sóc các tội lỗi của chúng ta, chúng cũng có quyền lực để cứu chúng ta khỏi các tội lỗi như vậy. Những người nói những điều như vậy thực sự không biết gì về Chúa. Họ không nhận ra rằng không có tội lỗi nào quá lớn mà Chúa không thể tha thứ, và không có tội lỗi nào cần sự trợ giúp của các vị tạm gọi là các thánh. Có bất kỳ ân sủng nào mà chúng ta không đủ điều kiện để tiếp nhận không, và chúng ta cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Mary không? Đừng quên rằng cái chén của đạo Công giáo đầy dẫy các sự gớm ghiếc.

Say sưa với máu của các thánh đồ

Khải huyền 17: 6 nói, ” Tôi đã thấy người đàn bà đó say huyết của các thánh đồ, và huyết các chứng nhân của Jêsus. Khi đã thấy nó thì tôi lấy làm lạ quá đỗi.” Đó là một điều khủng khiếp khi uống máu của con người cho đến khi một người say sưa, nhưng điều này là rất đặc trưng của Giáo hội Công giáo La Mã. Có sự cực kỳ tàn ác trong Giáo Hội Công Giáo, họ sẵn sàng dùng đến bất kỳ phương tiện nào để tiêu diệt các tín hữu chân chính. Chúa truyền lệnh chúng ta chỉ ban phước, không nguyền rủa. Tuy nhiên, Giáo hội Công giáo La Mã đầy đủ lời nguyền rủa. Họ phát âm (tuyên bố)  anathemas trên tất cả các loại tín ngưỡng. Họ coi tất cả các tín hữu của các lạc thuyết đáng được nguyền rủa. Khi họ gọi ai đó là một kẻ dị giáo, thì có nghĩa ông ấy là một tín đồ của Kinh Thánh. Tại Hội đồng Trent, một tổng giám mục đứng lên và nói: “Chúng ta rủa sã (anathema) tất cả mọi thứ khác với chúng ta.” Tất cả các giám mục khác lặp lại bằng cách nói rằng, “Hãy nguyền rủa!” Họ đã làm điều này ở phần cuối của mỗi cuộc họp. Thật là một tình huống đáng thương!

Luke 9 nói rằng, “Khi gần đến kỳ Jêsus được tiếp lên, thì Ngài quyết hướng mặt về Giê-ru-sa-lem mà đi lên, bèn sai sứ giả đi trước Ngài. Họ đi, vào một làng của người Sa-ma-ri, để sửa soạn cho Ngài; song chúng không tiếp đãi Ngài, vì mặt Ngài quyết hướng đến Giê-ru-sa-lem. 54 Môn đồ Ngài là Gia-cơ và Giăng thấy vậy, bèn nói rằng: “Thưa Chúa, Chúa muốn chúng tôi bảo lửa từ trời xuống tiêu diệt họ chăng?” Nhưng Jêsus xây lại trách họ mà rằng: “Các ngươi không biết mình do linh cảm nào ” (các câu 51-55). Điều này có nghĩa là họ không biết họ đang nói gì. Khi các môn đệ thấy các chứng cứ của cuộc đàn áp, linh của họ phản ứng mạnh mẽ. Họ muốn nguyền rủa, nhưng Chúa chặn họ lại.

Tuy nhiên, với Giáo Hội Công Giáo La Mã, vào mỗi tối thứ năm giáo hoàng đọc 27 câu anathemas. Mọi điều khác với đạo Công giáo đang bị anathema. Hai mươi bảy câu anathemas nầy được chia thành những điểm tinh vi hơn. Do đó, trong thực tế có hơn 27 điều khoản. Sau khi tuyên cáo xong, giấy ghi các câu anathemas được đốt cháy, và ngọn lửa được ném vào trái cầu ( trái đất ) với dòng chữ: “Để chết đời đời, như ngọn lửa này”. Fulota (?) cho biết rằng sự kết thúc của những người tin vào dị giáo là cái chết, trong khi Kerdiluma (?) nói: “Chúng tôi sẽ không bao giờ có lòng thương xót những người có niềm tin khác đối với chúng tôi. Chúng tôi phải thử thách họ và coi họ như là Tội Lỗi được nhục hóa. “

Trước cuộc cải chánh, có toà án tôn giáo. Vô số những người từ nhiều quốc gia đã chết dưới bàn tay của nó. Những người ra trước Toà án tôn giáo đã phải chịu tất cả các loại tra tấn độc ác. Những người Công giáo nghĩ rằng đau đớn là cách duy nhất để khôi phục lại những người nầy. Họ dựng lên giá treo cổ và giật vặn vẹo những người bị tra tấn bằng dây thừng cho đến khi tất cả các xương cốt trong cơ thể của họ rã rời. Đôi khi, họ đóng đinh chân của người xuống sàn, treo lên phần dưới cơ thể của họ vào cây xà ngang, và sau đó siết chặt bằng dây thừng cho đến khi tất cả các xương cốt của họ bị trật khớp. Vào những lúc khác, họ đổ dầu sôi vào miệng người ta. Chúng ta không bao giờ có thể tưởng tượng được sự tàn ác mà anh em của chúng ta trong những ngày xưa đã phải chịu đựng.

Cuộc đàn áp ở MADRID(Tây ban nha)

Tại Madrid trong thời gian mười hai tháng đầu tiên của cuộc bức hại, 10.220 người đã chết. Vào thời điểm đó, Hội thánh đã không giết bất cứ ai, họ chỉ ra lệnh cho chính quyền địa phương thực hiện việc giết hại. Thomas Aquinas tin rằng Giáo Hội có thẩm quyền để treo những người dị giáo và đưa họ đến cái chết hầu bảo toàn độ tinh khiết của hội thánh. Ông nói: “Một mặt, chúng ta không nên khoan dung những người lạc giáo, và họ sẽ nhận được sự trừng phạt ngay cho các tội lỗi của họ. Nhưng chúng ta cũng nên thương xót họ và khuyên nhủ họ hai lần. Có lẽ họ có thể được đưa trở lại với đức tin của Hội thánh. Nếu sau khi có lời cảnh cáo thứ hai, họ vẫn còn cương quyết trong những sai lầm của mình, họ không chỉ phải bị dứt phép thông công, nhưng phải được tiêu diệt bằng cách trao chúng cho các sĩ quan thế tục.” Hội thánh sẽ không thực hiện các vụ giết người, trao công việc đó cho các quan chức địa phương. Giáo Hội Công Giáo công khai tuyên bố rằng những lời của Aquinas là sự cảm thúc trực tiếp của Đức Thánh Linh. Sau thời của Martin Luther, tất cả các giám mục đã thề sẽ làm hết sức mình để bức hại những người nắm giữ các niềm tin khác. Tất cả các giám mục đã lập một lời thề trước mặt giáo hoàng. Luật kinh điển Giáo hội Công giáo La Mã nói rằng năm giáo hoàng đã ra lệnh cho các nhà cai trị thế tục của tất cả các nước phải tiêu diệt những người có niềm tin khác.

Trong năm 1872, tờ London Times báo cáo rằng Giáo hội Công giáo La Mã tin rằng bất cứ ai mà đã giết người dưới sự hướng dẫn của một linh mục không được coi là một kẻ sát nhân. Ngày 13 tháng bảy năm 1895, cùng tờ báo đó đã báo cáo một bài phát biểu của giáo hoàng, trong đó ông nói rằng đó là một việc làm tốt khi giết một người theo đạo Tin Lành. Một hành động như vậy có thể xá tội kẻ sát nhân về tội giết chết một người Công giáo. Giáo hội Công giáo thành lập các căn hầm ở Madrid, trong đó họ nhốt những người có niềm tin bất đồng. Một số người đã chết, trong khi những người khác chỉ có thể được xác định bởi các bộ xương của họ. Có những thanh niên nam nữ, cũng như người già. Một số người đã được xiềng xích trong sự trần trụi hoàn toàn. Trong các phòng giam đó đã có tất cả các loại dụng cụ tra tấn. Xương người đã được cho lấp đầy một trong những hội trường lớn và rộng rãi.

Các cuộc đàn áp tại Rome

Vào năm 1848, một người nào đó phát hiện ra một tòa nhà lớn trong thành phố Roma đầy xương người. Ngoài ra còn có hai lò đốt xác, bên cạnh đó là phần còn lại của xương không cháy của con người. Một trong những hình ảnh của một dụng cụ tra tấn sẽ đủ để hiển thị mức độ mà Giáo Hội Công Giáo đã dùng để đối phó với người Tin Lành. Hội thánh treo một thủ phạm bằng hai chân lộn ngược và đặt anh ta trên một băng ghế dự bị nghiêng. Sau đó dây thừng rất tốt sẽ được gắn chặt vào hai chân và cơ thể. Sau đó, những sợi dây thừng sẽ dần dần thắt chặt cho đến khi chúng sẽ chìm vào xác thịt và biến mất vào nó. Đồng thời nước chảy từ trên trần nhà vào miệng của người đàn ông, đang bị nhét bằng một mảnh vải. Điều này sẽ bóp cổ người đàn ông và sẽ gây khó khăn cho anh ta thở. Từ năm 1540, khi dòng Tên đã được hình thành cho đến năm 1940, Toà án tôn giáo đã sát hại 1,9 triệu người. Đây là số lượng người ta đếm được. Hiện vẫn còn vô số nạn nhân mất tích.

Năm 1901, giáo hoàng Leo XIII đã đưa ra một bài phát biểu tại Rome, trong đó ông tuyên bố rằng hội thánh đã nhận được quyền năng từ Đức Chúa Trời để tịch thu tất cả tài sản của những người lạc giáo. Tại Tây Ban Nha, thậm chí ngày nay (1930), các tín hữu đang bị bức hại. Số người chết không thể đếm được. Số lượng tín hữu còn sống chỉ có khoảng 2500. Tình trạng sẽ tồi tệ hơn vào cuối thời đại này. Một anh em nói rằng các cuộc bách hại lớn sẽ phát sinh, và chúng sẽ chủ yếu đến từ Rome. Kinh Thánh tiên đoán rằng Giáo hội Công giáo La Mã sẽ được hồi sinh vào một ngày nào đó.

Thái độ của người tín hữu đối với giáo hội công giáo

Khải huyền 18: 4 nói, ” Tôi đã nghe một tiếng khác từ trời phán rằng: “Hỡi dân ta, hãy ra khỏi nó, hầu khỏi đồng phần tội lỗi nó, mà chịu những tai hoạ của nó;.” Chúa muốn chúng ta làm điều tốt nhất của chúng ta để tránh hạ, vì sợ rằng chúng ta dự phần tội lỗi của họ và chịu đựng đau khổ của họ. Chúng ta không chỉ chú ý đến lời này, nhưng phải báo cho những người mới tin về lời đó. Mỗi con của Đức Chúa Trời, cho dù ông là một sinh viên hay một công nhân, phải lìa khỏi đó. Giáo hội Công giáo có đủ bạo lực trong chính nó trong việc đàn áp những người Tin Lành. Nhưng có một cái gì đó tồi tệ hơn –là dòng Tên.

Kể từ 1540, các tu sĩ Dòng Tên, về một mặt đã viết lách và tuyên truyền đạo Công giáo và giết người ở mặt khác. Họ đã sát hại nhiều người, nhưng đồng thời họ thiết lập các trường học trên toàn thế giới. Họ cố gắng loại bỏ các tín hữu chân thật trong ba cách. Đầu tiên là trực tiếp đàn áp, thứ hai là tuyên truyền thần học, và thứ ba là thúc đẩy giáo dục. Một giáo hoàng nói rằng không linh mục nào sẽ bị lên án vì đã nói dối, gian lận, hoặc giết người, nếu những điều nầy được thực hiện trong danh nghĩa bảo vệ hội thánh. Chúng ta phải cảnh báo tất cả các con cái Đức Chúa Trời không tham dự các trường học Công Giáo. Anh chị em chúng ta không nên cố gắng liên kết mình với họ. Anh chị em không nên đọc sách của họ. Nếu bất cứ ai đến với bạn để giới thiệu giáo lý và hành vi của họ, bạn nên nói với anh ta rằng bạn đã biết tất cả rồi. Bạn không bao giờ nên bị họ lừa dối. Xin Chúa thương xót chúng tôi và miển trừ chúng ta khỏi các rắc rối như vậy.

Watchman Nee

http://the-he-moi.blogspot.com/2012/12/hieu-biet-cong-giao-la-ma.html

print
(Visited 5 times, 1 visits today)
Vì Đức Chúa Trời yêu thương Thế Gian đến nổi đã ban Con một của Ngài (Jesus) hầu cho hể ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đơì.

About The Author

You might be interested in

LEAVE YOUR COMMENT

Your email address will not be published. Required fields are marked *