Bảy Hội Thánh trong sách Khải Huyền

Lịch sử của Hội Thánh đã có nhiều bước phát triển sai lệch. Tuy vậy, cho đến hôm nay, Đức Chúa Trời vẫn luôn khôi phục lại Hội Thánh theo đúng kế hoạch của Ngài. Một bước quan trọng của sự khôi phục này chính là công cuộc Cải Chánh ở nước Đức cách đây đúng 500 năm. Nhưng đó có phải là kết thúc không? Kinh Thánh đã cho biết trước cụ thể từng bước phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua, để hôm nay chúng ta có thể quyết định đi con đường của Đức Chúa Trời.

Lời mở đầu

Nhiều người biết năm nay là kỷ niệm 500 năm ngày Cải Chánh Giáo Hội. Trong hình này, Martin Luther đứng trước hoàng đế Karl V của nước Đức. Kể từ lúc đó, nước Đức và cả Châu Âu đã thay đổi rất nhiều. Điều này đã xảy ra như thế nào? Điều quan trọng hơn mà chúng ta phải thấy rằng Kinh Thánh đã cho biết trước từng bước phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua.

Hôm nay, chúng ta đi đến sách Khải Huyền, sách ghi lại các khải thị mà Chúa đã ban cho sứ đồ Giăng khi ông bị lưu đày ở đảo Bát-mô. Ông là sứ đồ cuối cùng còn sống. Lúc đó, các Hội Thánh bị tản lạc khắp nơi và đang bị tụt dốc. Trong tình huống này, Chúa Giê-su đã chỉ ra cho Giăng biết những điều quan trọng. Tối nay, chúng ta muốn xem xét những điều này.

Một hôm, ông đã nghe tiếng người nói với mình nên quay lại xem thì thấy “ … bảy chân đèn bằng vàng, giữa những chân đèn có ai giống như Con Người mặc áo dài, thắt đai bằng vàng ngang ngực” (Khải huyền 1:13). Con Người và bảy chân đèn ở đây là trọng tâm của sách Khải Huyền. Con Người này chính là Chúa Giê-su. Tại sao chúng tôi lại thuyết trình về đức tin nơi Chúa Giê-su ở trong trường đại học? Chúng tôi không phải là những nhà thần học, cũng không quan trọng hiểu biết về Kinh Thánh. Tuy nhiên, chúng tôi có những kinh nghiệm giống như kinh nghiệm của sứ đồ Phao-lô, ông đã được Đức Chúa Trời kêu gọi và Ngài đã bày tỏ Chúa Giê-su trong ông. Đó là lời chứng mà tôi và những người trong nhóm Kinh Thánh đã làm chứng trong trường đại học. Đối với chúng tôi, điều quan trọng không phải là hiểu biết hay sự dạy dỗ về Kinh Thánh, mà là quen biết Chúa, trải nghiệm Ngài. Chính Giăng cũng đã thấy Chúa Giê-su ở đảo Bát-mô. Ông cũng đã thấy bảy chân đèn bằng vàng. Bảy chân đèn này hoàn toàn được làm bằng vàng. Cái hình này được xuất phát từ sách Xuất Ai Cập Ký, là một phần trong Lều Tạm mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ. Chân đèn này dùng để thắp sáng trong Đền Tạm. Đây không phải là chân đèn bình thường mà phức tạp hơn nhiều. Nó được làm bằng một khối vàng lớn, bao gồm nhiều nhánh đèn với nhiều nụ hoa và đài hoa hạnh nhân. Khải huyền 1:20 cho biết chân đèn này chính là Hội Thánh. Lúc đó, một thành phố chỉ có một Hội Thánh. Tại sao chân đèn này được gọi là Hội Thánh? Chúa Giê-su đã nói trong Ma-thi-ơ 5:14 “các ngươi là ánh sáng của thế giới”. Hội Thánh phải bày tỏ ánh sáng về Đức Chúa Trời và ý của Ngài. Chân đèn này không chỉ được bọc vàng mà được làm từ một khối vàng lớn. Có nghĩa là Hội Thánh của Đấng Christ phải được bản tính của Đức Chúa Trời, kinh nghiệm với Chúa, nhân tính của Chúa và sự công bằng của Ngài đổ đầy cách hoàn toàn. Trong bài này, chúng ta sẽ tìm hiểu xem Hội Thánh ngày nay tương xứng với hình này như thế nào.

Bây giờ, chúng ta xem bảy thư mà Giăng gửi cho bảy Hội Thánh trong sách Khải Huyền. Ngày nay, bảy Hội Thánh này thuộc nước Thổ Nhĩ Kỳ. Tên của bảy Hội Thánh là tên của bảy thành phố: Ê-phê-sô, Si-miệc nơ, Bẹt-găm, Thi-a-ti-rơ, Sạt-đe, Phi-la-đen-phi và Lao-đi-xê. Bảy thư này đều có ý nghĩa, tất cả đều là lời của Chúa Giê-su, Ngài muốn khiển trách Hội Thánh của Ngài. Các thư này nói lên nguyên lý thuộc linh của Hội Thánh ngày nay. Bảy lá thư này đã nói tiên tri về toàn bộ sự phát triển Hội Thánh của Chúa trong 2000 năm qua. Chỉ cần 2 chương thôi nhưng đã mô tả được toàn bộ lịch sử phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua. Thật là ấn tượng! Tại sao lại là số 7? Vì số 7 trong Kinh Thánh mô tả công việc trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Cũng như Đức Chúa Trời đã phục hồi lại trái đất trong bảy ngày thì bảy Hội Thánh cũng cho biết Đức Chúa Trời sẽ khôi phục lại Hội Thánh và làm nó trọn vẹn như thế nào. Các thư này rất quan trọng đối với chúng ta. Chúng ta phải hiểu và biết áp dụng nó.

Hội Thánh Ê-phê-sô

Chúng ta hãy bắt đầu với thư gửi cho Hội Thánh Ê-phê-sô. Cái tên “Ê-phê-sô” nghĩa là “đáng khao khát” và cũng có nghĩa là “bị buông ra”. Chúng ta sẽ thấy mỗi tên của thành phố đều có một nghĩa quan trọng đối với thời kỳ phát triển của Hội Thánh. Trong thư này, Chúa Giê-su giới thiệu Ngài là Đấng có bảy ngôi sao trong tay phải Ngài. Có nghĩa là lúc đó, Chúa có nhiều người dẫn dắt trung tín trong Hội Thánh, điển hình là các sứ đồ. Sau đó, Chúa cũng cho biết là trong thời gian này, Hội Thánh đã từ bỏ tình yêu ban đầu. Chúa nói: “Ta có điều trách ngươi, đó là ngươi đã bỏ tình yêu ban đầu”. Tình yêu ban đầu là tình yêu tốt nhất dành cho Chúa Giê-su. Vì vậy mà Chúa nói: “Hãy ăn năn!”. Đây không phải là sự ăn năn như lúc mới tin Chúa mà đây là sự ăn năn thường xuyên mỗi khi chúng ta rời xa tình yêu ban đầu dành cho Chúa. Chúng ta thấy vào thời đó Hội Thánh đã không còn tình yêu ban đầu đối với Chúa. Trong thư gửi cho Ti-mô-thê, Phao lô cho biết tất cả các Hội Thánh ở Tiểu Á đã rời bỏ ông (xem 2.Ti-mô-thê 1:15). Họ đã rời bỏ một người anh em hoàn toàn tuyệt đối cho Đấng Christ. Tại sao? Tại vì họ đã từ bỏ tình yêu ban đầu, là tình yêu tuyệt đối dành cho Chúa. Có cái gì đó đã len lỏi vào giữa họ và Đấng Christ. Chúa cũng nói: “nếu ngươi không ăn năn thì Ta sẽ cất chân đèn của ngươi khỏi chỗ nó”. Nếu tình trạng Hội Thánh như vậy thì Hội Thánh không còn là lời chứng của Chúa và cũng không còn ánh sáng của thế giới.

Tuy nhiên, Hội Thánh này cũng có một điều mà Đức Chúa Trời đẹp lòng là họ ghét những việc làm của đảng Ni-cô-La mà Ngài cũng ghét nữa. Việc làm của đảng Ni-cô-la là gì? Trong tiếng Hy Lạp, từ Ni-cô-la bao gồm hai từ “Ni-cô” có nghĩa là “thống trị” và “la” có nghĩa là “dân”. Như vậy, đảng Ni-cô-la là phần thiểu số đang thống trị dân Chúa. Đó chính là hệ thống hàng giáo phẩm – giáo dân. Ngày nay, chúng ta thấy rằng hệ thống này đã trở nên phổ biến trong Cơ Đốc giáo. Lúc đó, Hội Thánh Ê-phê-sô đã ghét đảng Ni-cô-la này và đã không chấp nhận nó.

Bây giờ chúng ta hãy xem sơ đồ của lịch sử Hội Thánh từ thời Hội Thánh ban đầu cho đến khi Chúa Giê-su trở lại. Lá thư gửi cho Hội Thánh Ê-phê-sô là thời kỳ ban đầu của Hội Thánh cho đến hết thế kỷ thứ nhất. Vào thời đó, Giăng là sứ đồ cuối cùng còn đang sống. Trong thời kỳ này, chúng ta thấy Hội Thánh đã bắt đầu sa ngã vì Hội Thánh đã từ bỏ tình yêu ban đầu dành cho Chúa. Tóm lại, Hội Thánh Ê-phê-sô tượng trưng cho các Hội Thánh trong thời các sứ đồ. Thật ra, Chúa muốn Hội Thánh phải luôn vinh hiển cho đến khi Chúa trở lại và phải có tình yêu ban đầu, cũng như không được sa ngã. Tuy nhiên chúng ta thấy là ngay trong thế kỷ đầu thì Hội Thánh đã bắt đầu tụt dốc.

Hội Thánh Si-miệc-nơ

Bây giờ chúng ta đi đến với thư thứ hai để tìm hiểu xem Chúa Giê-su muốn nói gì với chúng ta. Từ “Si-miệc-nơ” theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là một dược. Trong Kinh Thánh, từ “một dược” có liên quan rất nhiều đến chịu khổ. Ví dụ, một dược được nhắc đến khi Chúa chịu đóng đinh. Hơn nữa, từ “một dược” cũng liên quan đến từ “cay đắng”. Nếu đọc thư này thì cũng có thể hiểu nghĩa của từ “Si-miệc-nơ”. Chúa Giê-su nói: “Ta biết sự hoạn nạn, nghèo khó,…những lời phỉ báng… ngục tù”. Nhưng đặc biệt là hoàn toàn không có một lời phê bình nào của Chúa. Điều này nói lên rằng Đức Chúa Trời đánh giá rất cao khi dân Ngài sẵn sàng chịu khổ vì Ngài. Rồi Chúa Giê-su nói Ngài là “Đấng đã chết nhưng đã sống lại” và khích lệ Hội Thánh “trung tín cho đến chết”. Điều này cho biết rất rõ là trong thời gian này sẽ có rất nhiều người tử đạo, nhưng với một lời hứa là “mão miện của sự sống”. Có nghĩa là sẽ sống lại và sẽ cùng trị vì với Chúa.

Ở đây, Chúa Giê-su cũng cho biết họ sẽ gặp hoạn nạn trong 10 ngày. Lịch sử cho biết là từ khi thời kỳ của mười hai sứ đồ sắp kết thúc, thì có mười cuộc bức hại các Cơ Đốc nhân rất lớn trong đế chế của La Mã. Tôi liệt kê 10 hoàng đế La Mã ở đây, bắt đầu là Nero. Người ta nói hắn là hoàng đế La Mã tàn bạo nhất. Hắn đã bắt Cơ Đốc nhân làm đuốc thắp sáng và đóng đinh các Cơ Đốc nhân. Người kế tiếp là Domitian, là người đã bắt Giăng đi lưu đày. Người thứ bảy là Decius đã bắt đầu bức hại các Cơ Đốc nhân trên toàn đế chế La Mã. Chính phủ đã tổ chức sự bức hại đó. Hoàng đế thứ mười là Diocletian đã tiến hành các cuộc bức hại Cơ Đốc nhân hết sức tàn bạo. Mục tiêu của hắn là loại bỏ cái tên Giê-su Christ ra khỏi trái đất này. Hắn đã ra lệnh cho đốt toàn bộ sách của Cơ Đốc nhân, đặc biệt là Kinh Thánh. Nếu ai bị phát hiện đang đọc Kinh Thánh thì sẽ bị bỏ vào tù. Các Cơ Đốc nhân trên toàn đế chế La Mã bị giết bởi thú dữ, bởi rìu, và đóng đinh… Vậy ai đã đứng sau các cuộc bức hại Cơ Đốc nhân này? Kinh Thánh nói rõ là ma quỷ. Chúa Giê-su không nói là các hoàng đế mà Ngài nói là ma quỷ. Vì Hội Thánh là cái mà ma quỷ muốn hủy diệt. Trong các giai đoạn của đế chế La Mã, hắn tìm mọi cách để làm điều đó.

Như vậy, trên sơ đồ là thời kỳ Hội Thánh Si-miệc-nơ. Chỉ một mình cái tên “Si-miệc-nơ” đã là một lời tiên tri rất rõ ràng về những gì sẽ xảy ra: Hội Thánh sẽ bị bức hại bởi các hoàng đế La Mã, và đặc biệt là bởi 10 cái tên hoàng đế được liệt kê ở đây. Thời kỳ này được kết thúc vào năm 313 SCN. Chính xác vào thời gian đó thì chúng ta thấy có một sự phát triển khác

Các bạn có thể xem hết bài ở đây.




THÂN THỂ KHÔNG NÊN XÂM-GỌT-ĐỘN HAY SỬA SẮC ĐẸP (Bài số 30)

THÂN THỂ KHÔNG NÊN XÂM-GỌT-ĐỘN HAY SỬA SẮC ĐẸP (Bài số 30)

(Sưu tầm)

Mọi thứ mà Đấng Tạo Hóa, là Thượng Đế, là Đức Chúa Trời dựng nên trên thân thể này vốn không có bất cứ thứ gì là dư thừa, không có bộ phận nào mà không có mục đích, không có chi tiết nào mà không có chức năng nhất định của nó. 
Song, con người ngày càng muốn làm mất dần đi, cố tình làm biến dạng hay xâm phạm vào thân thể mình một cách thô bạo: Nào là xăm – xâu – gọt – độn thì có đủ cả. Chỗ nào xăm được là xăm; nơi nào xâu được là xâu; thứ nào gọt được thì gọt hay chỗ kia độn được thì độn… vv và vv. Thôi thì muôn hình vạn trạng, khó kể hết ra được. 
Tất cả thì suy cho cùng thì cũng chỉ là thỏa mãn cái mà người ta gọi là đẹp, là thời trang rồi thì thời thượng, có người thì chỉ là thú vui vô bổ, làm đẹp bất chấp; kẻ thì chỉ là chạy theo phong trào để cho bằng bạn bằng bè, chỉ là không thua chị kém em hay chỉ là thích thể hiện, muốn khác người dẫu rằng có lố bịch, nhố nhăng và kệch cỡm đến đáng sợ. Mọi lý do đưa ra để lý luận hay thanh minh cho hành động này cũng đều là ngụy biện, hãy thôi bất chấp để chấp nhận một thực tế rằng: Giá trị con người vốn không hề nằm ở cái vẻ bề ngoài tầm thường ấy. 

Cơ thể con người là một công trình hoàn hảo, trọn vẹn và đầy thiêng liêng vì đó là sản phẩm mang hình ảnh của Đấng Tạo Hóa là Đức Chúa Trời – Đấng Sáng Tạo vũ trụ này.
Trái đất này chỉ là hạt bụi giữa vũ trụ bao la, giữa các tầng trời vô tận. Con người giữa trái đất này quá sức nhỏ bé, nhưng đầy khôn ngoan để có thể làm đủ mọi việc lớn lao. Con người có thể bay lên tận trời cao kia, xuống sâu trong lòng đất, vào tận rừng sâu hay có mặt ở dưới đáy đại dương mênh mông vô tận kia để khám phá và sinh tồn; con người là loài duy nhất trên trái đất này có thẩm quyền cai trị mọi loài xác thịt trên đất, dẫu cho mọi loài có lớn hơn thân thể này gấp cả mấy chục lần. Đó là đặc ân mà Đấng Tạo Hóa ban cho. 

Đấng Tạo Hóa tạo dựng và đặt để con người trên đất và dưới Trời này vốn có mục đích, bởi vậy chưa bao giờ sự có mặt của con người giữa đất này là … tự nhiên mà có.
Ai gặm nhấm thân thể mình thì đang chống lại chính mình nhưng đáng sợ hơn hết là chống lại Đấng đã tạo ra nó vậy.
Thượng Đế là Đức Chúa Trời, Ngài ắt không hề chịu khinh dễ đâu…/.




UY QUYỀN CỦA NGƯỜI CHỒNG (Bài số 29)

BÀI VIẾT TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

UY QUYỀN CỦA NGƯỜI CHỒNG (Bài số 29)

(sưu tầm)

Trong Ê-phê-sô chương 5 Kinh thánh nói rằng người vợ phải phục dưới uy quyền của chồng mình trong mọi sự ( câu 24) cũng như Hội thánh phục dưới Đấng Christ.

THÍCH KINH HỌC. (Bài số 28)

BÀI VIẾT TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

THÍCH KINH HỌC. (Bài số 28)

(sưu tầm)

Luật Sự Sống. (Bài số 27)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

Luật Sự Sống. (Bài số 27)

( sưu tầm)

Khởi đầu và Cuối Cùng. (Bài số 26)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH CẤP LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

Khởi đầu và Cuối Cùng. (Bài số 26)

( sưu tầm)

Khởi đầu Kinh Thánh , loài người phạm tội bị đuổi khỏi vườn Ê-đen( Sáng thế ký) , nhưng Cuối Cùng nhờ ân điển Chúa ,loài người được vào Vườn Thiên Đàng ( sách Khải huyền). Khởi đầu sách Xuất Hành là tình trạng nô lệ, Cuối cùng của sách là tự do và chuẩn bị vào Xứ hứa đượm sữa và mật. Khởi đầu Ru- tơ chương 1 là đói kém, Cuối cùng chương 1 là đầu mùa gặt lúa mạch. Khởi đầu cuộc đời bà Ru-tơ là chồng chết, góa bụa, tang tóc và nghèo khổ thiếu ăn. Cuối cùng của đời bà là lên xe hoa với đại gia Bô-ô , bà có danh phận,ấm no và hạnh phúc, có con cái hậu tự được lưu danh muôn thuở vì thuộc dòng dõi David, bởi bà kính sợ Đức Chúa Trời của mẹ chồng là Na-ô-mi. Khởi đầu chức vụ của Sau-lơ là tàn hại, bắt bớ Hội thánh, Cuối cùng của ông là chức vụ Sứ đồ xây dựng Hội thánh. Khởi đầu của Chúa Jesus là sinh ra trong chuồng chiên máng cỏ , Cuối cùng Chúa Jesus ngồi bên hữu Cha trên Thiên đàng vinh hiển.
Tôi không biết anh chị em đang gặp hoạn nạn khó khăn dường nào, nhưng tất cả chúng ta đều có chung một khởi đầu : chúng ta trần truồng lọt khỏi lòng mẹ với hai bàn tay trắng ,chẳng mang gì đến thế gian này, khi nhắm mắt lìa đời chẳng mang gì đi được. Vậy hãy kính sợ Chúa và thỏa lòng vì đó là món lợi lớn. Hãy ghi nhớ rằng : Cuối cùng của chúng ta- giữ đức tin cho đến phút chót sẽ được vào Thiên đàng và sự cuối cùng hơn khởi đầu nó, lòng kiên nhẫn hơn lòng kiêu ngạo. Mọi hoạn nạn,bịnh tật ,khó khăn bắt bớ chỉ là tạm thời bởi trong vũ trụ này chẳng có gì tồn tại mãi mãi ngoại trừ Chúa. Vạn vật đều thay đổi theo thời gian, hoạn nạn của anh chị em cũng vậy : sẽ phải thay đổi, vì có Lời chép rằng :” Những sự thử thách( hoạn nạn )đến cho anh em, chẳng có sự nào quá sức loài người. Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị thử thách quá sức mình đâu! Nhưng trong sự thử thách, Ngài sẽ mở đường cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được. ” ( 1 Cô-rinh-tô 10:13).
” Tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi đầu làm việc lành trong anh em sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jesus Christ”.( Phi-lip 1:6).
Chúc vui vẻ bình an và hạnh phúc trong Chúa Jesus. Amen !




Điều gì xảy ra khi Chúa Jesus chịu phép báo tem nước ?(Bài số 24)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH CHO LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

Điều gì xảy ra khi Chúa Jesus chịu phép báo tem nước ?(Bài số 24)

(Anhue Doan sưu tầm)

Năm 12 tuổi, Chúa Jesus theo cha mẹ lên thành Jerusalem dự lễ vượt qua, cha mẹ Ngài bị lạc mất Ngài. “Đoạn, Ngài theo về thành Na-xa-rét chịu lụy cha mẹ “( Lu-ca 2:51). Ngài thuận phục uy quyền của cha mẹ ,nhưng năm 30 tuổi, Ngài rời khỏi uy quyền này để thuận phuc một uy quyền mới là uy quyền của Giăng Báp-tít để chịu phép báp-tem nước. Ngày nay có quá nhiều mục sư làm Tổng lãnh đạo một giáo phái, họ chẳng thuận phục ai cả và đó là lý do chức vụ họ chẳng có gì xảy ra. Trong ” Khi ấy ,Đức Chúa Jesus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh ,đặng chịu người làm phép báp-tem. Song Giăng từ chối mà rằng : Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-tem ,mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao ? Đức Chúa Jesus đáp rằng :Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài.” ( Ma-thi-ơ 3:13-15). Chúa Jesus đã thuận phuc cha mẹ 30 năm rồi mới đến thuận phục Giăng Báp-tít. Ngài khôn ngoan thông sáng , có năng quyền như A-đô-nai, Ê-lô-him, như Giê-hô-va ở trong Ngài nhưng Ngài biết rằng năng quyền sức mạnh không phải là Uy Quyền. Chữ “Authority “- Uy quyền -thẩm quyền trong tiếng Hy lạp nghĩa là ” thăng chức cho ai đó- ban cho họ có quyền – phòng thích họ thi hành quyền lực. Ở dưới uy quyền là ở dưới sự trật tự. Khi Chúa Jesus bảo Giăng rằng :” Chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình ” , chữ “công bình ” nghĩa là “ở vị trí đúng đắn với uy quyền “, Ngài hàm ý là Ngài có quyền năng nhưng Giăng có Uy quyền từ Đức Chúa Trời. Vậy nên Chúa Jesus thuận phục uy quyền của Giăng để Ngài có uy quyền của Đức Chúa Trời từ Giăng. Trong Ma-thi-ơ chương 21:23-27 ký thuật rằng khi Chúa Jesus vào đền thờ rao giảng, các trưởng lão vặn hỏi Ngài có uy quyền từ đâu và ai đã ban cho Ngài uy quyền. Chúa Jesus hỏi lại họ Giăng có thẩm quyền từ đâu ? “Phép báp-tem của Giăng bởi đâu? ” ( câu 25). Họ đớ lưỡi cứng họng, bàn với nhau :” Nếu chúng ta đáp rằng bởi trên trời thì người sẽ nói với ta rằng: Vậy sao không tin lời người ấy, Còn nếu đáp rằng bởi người ta thì chúng ta sợ thiên hạ vì thiên hạ đều cho Giăng là đấng tiên tri ” ( câu 25-27). Trước khi khởi đầu chức vụ , Chúa Jesus tìm Giăng Báp-tít để thuận phục uy quyền. Tại sao ? Bởi vì Uy quyền đại diện đầu tiên trong Tân ước là uy quyền Đức Chúa Trời giao cho Giăng Báp-tít. Vậy nên Chúa Jesus đã chịu thuận phục Giăng làm báp-tem nước trước khi Ngài ra đi thi hành chức vụ. Ngày nay có rất nhiều chức vụ bị chết non bởi vì người ta đã không theo nguyên tắc này của Chúa ” để có uy quyền thi hành chức vụ phải thuận phục uy quyền “. Khi Chúa Jesus thuận phục uy quyền của Giăng làm báp-tem nước thì có các điều sau đây xảy ra : ( Ma-thi-ơ 3 :16-17)
1/ Thứ nhất : Heaven opened – Thiên đàng mở ra – Trời mở ra. Ma-thi-ơ 3:16 ” Vừa khi chịu phép báp-tem rồi, Đức Chúa Jesus ra khỏi nước , bỗng chúc các từng trời mở ra “.
Trước đó , khi dân sự phạm tội thì ” Các từng trời ở trên đầu ngươi sẽ như đồng , và đất dưới chân ngươi sẽ như sắt. Thay vì mưa, Đưc Giê hô va sẽ khiến cát và bụi từ trời sa xuống trên đất ngươi cho đến chừng nào ngươi bị hủy diệt ” ( Phục truyền 28:23-24). Ai không thuận phục là nổi loạn, người đó sẽ bị thất bại trong chức vụ và mọi sự bị đóng lại. Nếu chúng ta muốn các từng trời mở ra trên đầu chúng ta hãy tìm người đại diện uy quyền của Đức Chúa Trời để thuận phục để có uy quyền và Trời mở ra.
2/ Thứ hai : Đức Thánh Linh lên tiếng, Kinh thánh chép ” Tức thì có tiếng từ trên trời phán rằng : Nầy là con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng ” ( câu 17).
Giữa Cựu và Tân Ước, giữa sách Ma-la-chi và Ma-thi-ơ là khoảng trống hơn 430 năm Đức Chúa Trời im lặng,đó là thời kỳ đen tối của lịch sử nhân loại bởi vì không có tiếng phán nào của Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh ngày nay chỉ phán cho những ai thuận phục uy quyền. Còn những ai nổi loạn thì Đức Chúa Trời cũng phán với họ nhưng mà là phán xét. Trong câu 17 ” Này là Con yêu dấu của ta ,đẹp lòng ta mọi đàng” – không phải nói với Chúa Jesus mà nói với mọi người xung quanh Ngài để họ nhận biết Ngài là ai- Ngài là Con Trời. Một khi anh chị em thuận phục người đại diện uy quyền của Đức Chúa Trời thì Cha Thiên thượng sẽ lên tiếng làm cho thiên hạ nhận biết anh chị em là ai. Khi đó anh chị em không cần ai thăng chức hoặc tự đề bạt mình, chính Ngài sẽ phong chức cho anh chị em và làm cho dân sự Ngài nhận biết điều đó.
3/ Thứ ba : Đức Thánh Linh ngự trên Ngài đầy dẫy ( câu 16). Chúa Jesus thuận phục nên Đức Thánh Linh xức dầu cho Ngài .Chúa có nguyên tắc của Ngài:Sự xức dầu của Đức Thánh Linh chỉ đổ trên những ai thuận phục uy quyền.Sự thuận phục đến trước, sự xức dầu đến sau. Ai muốn đầy dẫy Thánh Linh thì trước hết phải đầy dẫy sự thuận phục, không có cách nào khác. Trong Phi-lip chương 2:1-11 và Hê-bơ-rơ 5:8 đã nói rõ sự thuận phục tuyệt đối của Chúa Jesus, vậy nên Ngài mới có đầy dẫy Thánh Linh và uy quyền Danh trên hết mọi danh dưới đất, bên dưới đất và cả trên trời.
Tóm lại , trong vũ trụ chỉ có hai điều vĩ đại : Một là Sự Cứu Rỗi và hai là Uy quyền. Mọi người trên thế gian ( đặc biệt là Cơ Đốc Nhân) cần phải có hai cảm nhận sâu sắc ở trong mình : Một là cảm nhận về Uy quyền để thuận phục và Hai là cảm nhận về tội lỗi để ăn năn. Ai không cảm nhận về uy quyền sẽ nổi loạn ( giống như Sa-tan) còn ai không cảm nhận về tội lỗi sẽ đắm chìm trong nó và đi vào hỏa ngục. Ngày nay, nhiều người trong Hội thánh đau khổ vì các lãnh đạo vô cảm không có hai cảm nhận trên. Họ không hề cảm thấy lương tâm cắn rứt bởi vì lương tâm họ bị sún răng. Cầu xin Cha thương xót họ ban cho họ mọc răng lần nữa để lương tâm cắn rứt hầu cho cho họ cảm nhận sâu sắc về tội lỗi và uy quyền để ăn năn thay đổi và phục hồi.
Nguyện Chúa ban sức và lòng thương xót cho chúng ta cầu thay cho các lãnh đạo Hội thánh. Riêng những người cố tình phạm tội thì hãy phó họ cho Chúa để chính Ngài phán xét chứ chúng ta đừng phán xét. Hãy im lặng và biết rằng Ngài là Chúa , và cẩn thận đặt họ trên trang bó tay chấm com !

 

Edit




Đức Chúa Trời Phán Qua Nhiều Phương Cách. (Bài số 23)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

Đức Chúa Trời Phán Qua Nhiều Phương Cách. (Bài số 23)

( sưu tầm)

Điều hết sức quan trọng là để hiểu và kinh nghiệm Đức Chúa Trời chính là biết rõ ràng khi nào Ngài đang phán. Nếu ai không biết khi nào Chúa đang phán thì người đó sẽ gặp rắc rối ngay trong nếp sống Cơ Đốc của mình. Chúng ta phải tập trung chú ý vào cách Đức Chúa Trời phán qua Đức Thánh Linh để bày tỏ chính Ngài,các mục đích và đường lối Ngài. Chúng ta sẽ xem xét những cách Đức Chúa Trời phán thông qua Kinh Thánh, cầu nguyện, qua hoàn cảnh ,qua Hội thánh hoặc qua chức vụ tiên tri.
Rất nhiều phương cách, ” Đời xưa , Đức Chúa Trời đã dùng các tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách ..” ( Hê bơ rơ 1:1). Một sự thật hiển nhiên trong cả Kinh thánh ấy là Đức Chúa Trời phán với dân sự Ngài. Trong Cựu Ước, Đức Chúa Trời đã phán qua Các Thiên Sứ ( Sáng thế ký 16) , Các sự hiện thấy ( Sáng 15) , các giấc chiêm bao ( Sáng 28:10-19) , qua Urim và Thumim (Xuất 28:30) , qua tiếng thì thầm êm dịu ( 1 Các Vua 19:12)…. Phương cách Đức Chúa Trời đã phán trong Cựu Ước không phải là yếu tố quan trọng, mà điểm hết sức quan trọng ấy là : ” Ngài Đã Phán “. Những người nghe Ngài phán đã biết rằng đó chính là Đức Chúa Trời và họ biết chính xác Ngài đang phán điều gì.
Thứ nhất , khi Chúa phán thì điều đó là độc đáo, đặc biệt đối với cá nhân ấy. Chẳng hạn , Môi-se nghe Chúa phán tại bụi gai cháy không hề tàn, ông không thể nói :” Các tổ phụ tôi là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp đã có từng trải bụi gai cháy của họ, còn đây là từng trải của tôi.” Không có ai trên đời này có kinh nghiệm bụi gai cháy như Môi-se , nó là độc nhứt vô nhị, vì Đức Chúa Trời muốn từng trải của chúng ta với Ngài, và tiếng phán của Ngài phải là cá nhân cho mỗi người chúng ta. Ngài muốn chúng ta nhìn xem Ngài trong một mối quan hệ hơn là để làm sâu nhiệm một phương pháp hay một kỹ thuật nào đó. Nếu Môi-se còn sống đến bây giờ, có lẽ ông dễ bị cám dỗ để viết cuốn sách ” Kinh Nghiệm Bụi Gai Cháy ” , để rồi mọi người khắp đất đi tìm Bụi Gai Cháy của mình.Điều mấu chốt không phải là ” Phương Cách Chúa phán ” mà là sự kiện ” Ngài đã phán “. Điều đó vẫn còn y nguyên cho đến ngày nay bởi Đức Chúa Trời không hề thay đổi. Ngài đã , đang và sẽ tiếp tục phán với dân sự của Ngài ngày nay.
Thứ nhì , khi Chúa phán cho ai, người ấy biết chắc chắn rằng Chúa đang nói với mình. Khi Chúa phán với Môi-se , ông biết mình đã gặp gỡ Chúa, ông tin cậy và vâng lời Chúa rồi kinh nghiệm được Đức Chúa Trời đáp ứng đúng y như Ngài phán. Liệu Môi-se có thể dùng lý luận chứng minh cho người khác biết mình đã nghe lời phán từ Đức Chúa Trời không? Không, tất cả những gì Môi-se có thể làm là làm chứng lại cuộc gặp gỡ của mình với Đức Chúa Trời. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể khiến dân sự biết những lời Ngài đã ban cho Môi-se chính là lời ra từ miệng Ngài.
Thứ ba, khi Ngài phán thì người nghe biết rõ ràng Ngài đang phán điều gì. Môi-se biết điều Chúa đang bảo ông làm. Ông biết cách Đức Chúa Trời hành động qua mình. Đó là lý do vì sao ông từ chối ” Chúa muốn sai ai đi thì sai…..tôi chẳng phải một tay nói giỏi, vì miệng và lưỡi tôi hay ngập ngừng” ( Xuất 4:10-17). Ông biết đích xác Chúa muốn ông phải làm điều gì. Điều này cũng đúng cho Nô-ê, Áp-ra-ham, Giô-sép, David , Đa-ni-ên và rất nhiều người khác nữa.
Thứ tư, khi Ngài phán thì đó chính là cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời. Môi-se sẽ dại dột nếu ông nghĩ rằng ” Ồ sau kinh nghiệm bụi gai cháy, mình sẽ được gặp gỡ Đức Chúa Trời “. Tại đó chính là cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời rồi. Khi Đức Chúa Trời phán, đó chính chính là cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời. Ngài phán với anh chị em bởi Đức Thánh Linh thông qua Kinh thánh, qua hoàn cảnh, lời cầu nguyện, hội thánh hoặc qua tiên tri và anh chị em sẽ biết Ngài đang phán điều gì. Khi Ngài phán với anh chị em thì đó chính là cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời.
Chúa Jesus phán ” Chiên ta nghe tiếng ta, ta quen nó và nó theo ta” ( Giăng 10:27). Vậy mà ngày nay có rất nhiều người hầu việc Chúa lại phủ nhận, không tin rằng Chúa còn phán , thật đáng thương cho những kẻ bị điếc mà không biết mình điếc. Nếu họ biết họ điếc thì họ không có tội lỗi chi hết, nhưng nếu họ không biết họ điếc mà còn tự xưng mình hiểu biết thì tội lỗi họ còn lại. Bởi bất cứ ai không nghe tiếng phán của Chúa sẽ hầu việc Chúa theo xác thịt, dẫn đến sự hư nát, vì xác thịt luôn ưa muốn trái với Thánh Linh, Thánh Linh có nhiều điều ưa muốn trái với xác thịt, hai bên trái nhau dường ấy nên họ không làm được điều họ muốn làm.
Đức Chúa Trời phán ” Hãy lắng tai , nghe tiếng ta, hãy để ý nghe lời ta ” ( Ê-sai 28:23)
” Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê hô va Đức Chúa Trời ngươi cách trung thành… nầy là mọi phước lành sẽ giáng xuống trên mình ngươi …( Phục truyền 28:1-14).
Đức Chúa Jesus phán ” Chiên ta nghe tiếng ta” ( Giăng 10:27).
Đức Thánh Linh phán ” Ai có tai ,hãy nghe lời Đức Thánh Linh phán cùng các Hội thánh ” ( Khải huyền 2:7/2:11/2:17/2:29/3:6/3:13/3:22) câu này lặp lại bảy lần.
Kinh Thánh nói :
” Vì Đức Chúa Trời phán một lần hoặc hai lần ; nhưng người ta không để ý đến. Ngài phán trong chiêm bao ,trong dị tượng ban đêm, lúc người ta ngủ mê, nằm ngủ trên giường mình. Bấy giờ Ngài mở lỗ tai loài người, niêm phong lời giáo huấn mà Ngài dạy cho họ. Hầu che chở loài người khỏi điều họ toan làm, và giấu họ tánh kiêu ngạo. Cứu linh hồn họ khỏi cái huyệt, và mạng sống khỏi bị gươm giết” ( Gióp 33:14-18) .
Hãy tìm kiếm Chúa và lắng nghe tiếng Chúa!




Cánh Cửa Thứ Năm của Linh Hồn. (Bài số 21)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH:

Cánh Cửa Thứ Năm của Linh Hồn. (Bài số 21)

( sưu tầm)
Mắt thấy, Tai nghe, Miệng nói, Tâm Trí và Cảm Xúc là năm cánh cửa của Linh hồn. Hãy canh giữ năm cánh cửa này cẩn thận bằng Lời Chúa. Đặc biệt hãy canh chừng cánh cửa thứ năm : Cảm Xúc- Hãy canh giữ phản ứng của chúng ta.

Tâm tánh của chúng ta được nhận định chính qua phản ứng của chúng ta hơn là hành động của chúng ta. Những hành động của anh chị em là điều anh chị em làm hoặc nói và anh chị em thường có thì giờ để suy nghĩ và chuẩn hơn trước khi hành động. Tuy nhiên, phản ứng của anh chị em là điều xảy ra khi đột ngột có ai đó chỉ trích hay làm điều gì đó với anh chị em. Những phản ứng của anh chị em là bằng chứng rõ ràng nhất về tâm tánh và điều chứa đựng trong lòng anh chị em. Điều ra từ tôi là chính tôi- điều ra từ anh chị em là chính anh chị em . Thứ đổ ra khi một chiếc tách bị lật úp cho thấy điều nó chứa đựng bên trong. Một đứa trẻ rất dễ thương khi chơi đồ chơi một mình nhưng tâm tánh của nó chỉ lộ ra khi đứa trẻ khác xuất hiện và muốn chơi đồ chơi của nó : nó sẽ phản ứng. Một người trưởng thành đang lái xe có vẻ dễ chịu và thoải mái cho đến khi có một tay lái xe khác cắt ngang đầu xe của anh ta, anh ta sẽ phản ứng. Một Mục sư rất mềm mại, hòa nhã với mọi người, hiền lành trong mối thông công với tín hữu cho đến khi có ai đó không đồng ý hoặc chỉ trích các quyết định của Mục sư ấy và người ấy sẽ phản ứng. Chính phản ứng sẽ cho thấy con người thật của họ. Bản chất thật của một người sẽ lộ ra khi có sự cố, cho dù họ khéo léo che giấu giỏi thế nào đi nữa thì phản ứng của họ sẽ lộ diện vì cảm xúc của họ bị tác động. Cảm xúc của một người sẽ lộ ra qua lời nói ,thái độ và hành vi. Nhiều nan đề chúng ta gặp phải bởi lời nói của mình là do những phản ứng hấp tấp và phản ứng sai. Nếu có thì giờ cầu nguyện và suy gẫm thì chúng ta đã không bao giờ phản ứng theo cách thông thường mà chúng ta đã từng phản ứng. Nhưng lúc ấy đã quá muộn và chúng ta không thể thu hồi những phản ứng của mình. Tại sao chúng ta phản ứng lại với những gì đang xảy ra cho chúng ta? Đó là do cảm xúc của chúng ta. Khi có ai đó phê bình, chỉ trích anh chị em thì cảm xúc đầu tiên xảy ra bên trong là giận dữ và bực bội ,sau đó sẽ có phản ứng ( bào chữa biện minh, trả đũa…). Trên đời này chỉ có một người duy nhất không bao giờ phản ứng lại với hoàn cảnh và lời nói của người khác đó là Jesus Christ. Ngài luôn hành động đúng đắn chứ không hề phản ứng lại.
Khi cảm xúc dâng trào, chúng ta không nên nói hoặc hành động bởi vì sẽ dễ dàng mắc lỗi lầm. Hãy học tập cách kiềm chế cảm xúc của mình, phải đợi cho cảm xúc lắng xuống rồi hãy nói hay hành động. Ma quỷ kẻ thù thường tấn công cánh cửa cảm xúc vì nó biết khi loài người mất kiểm soát cảm xúc sẽ mất kiểm soát Môi Miệng. Vậy nên nó sẽ tấn công bằng cách công phá cánh cửa Tai nghe, khi nghe những lời chỉ trích, cửa Cảm xúc bị chao đảo mở ra thì phản ứng sai sẽ lộ diện qua Môi miệng.

Lời Chúa như chìa khóa giúp chúng ta giữ cánh cửa Cảm xúc khỏi bọn trộm cướp hủy diệt là Ma quỷ. Có các chìa khóa sau đây dành cho cánh cửa Cảm xúc : ( nên thuộc lòng để phòng thân)
1/ Cảm xúc giận dữ :
” Chớ vội giận vì sự giận ở trong lòng kẻ ngu muội ” ( Truyền đạo 7:9).
” …người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói ,chậm giận. Vì cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời “.( Gia cơ 1:19-20).
Châm ngôn 12:16/ 27:3/29:11.

2/ Cảm xúc bất an :
Chúa Jesus phán ” Ta để sự bình an lại cho các ngươi, ta ban sự bình an ta cho các ngươi, ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi. ” ( Giăng 14:27).
” Sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết sẽ gìn giữ lòng và ý tưởng của anh em trong Đức Chúa Jesus Christ. ” ( Phi-líp 4:7).

3/ Cảm xúc lo lắng :
Phi-lip 4:6 ” Chớ lo phiền chi hết ….”
1Phi-e-rơ 5:7 ” Lại hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em”.
Thuộc lòng nhiều câu gốc Kinh thánh cộng với cầu nguyện liên tục trong mọi tình huống để Đức Thánh Linh dẫn dắt sẽ giúp chúng ta tránh được những phản ứng sai lầm đáng tiếc. Phản ứng sai có thể làm tổn thương người khác và chính mình. Cánh cửa cảm xúc rất quan trọng bởi nó mở ra các phản ứng. Cảm xúc của sự căm thù làm hủy diệt anh chị em. Sự cay đắng làm ô uế tâm hồn, sự ghen ghét làm xương cốt khô héo, cảm xúc tự thương hại làm suy yếu chính mình. Cảm xúc tiêu cực sản sinh ra phản ứng tiêu cực. Thật vậy, những phản ứng tồi tệ có thể là nguồn gốc và nguyên nhân của đủ mọi điều ác và xấu.
Phản ứng của Ma quỷ là lấy ác trả thiện.
Phản ứng của con người bình thường là lấy thiện trả thiện ,lấy ác trả ác.
Phản ứng của Chúa Jesus là lấy thiện trả ác, lấy nhân từ đãi kẻ dữ.
Anh chị em sẽ phản ứng ra sao trong mọi tình huống là do chính anh chị em tự lựa chọn. Vậy hãy chậm phản ứng và phản ứng cách khôn ngoan theo Lời Chúa.

 

Edit




CÁI LƯỠI. (Bài số 20)

BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỘC LINH

CÁI LƯỠI. (Bài số 20)

( sưu tầm)