CHỚ CƯỚP LẤY SỰ VINH HIỂN CỦA ĐỨC CHÚA CHA: (Bài số 10)

NHỮNG BÀI VIẾT LÀM TĂNG TRƯỠNG PHẦN TÂM LINH:
CHỚ CƯỚP LẤY SỰ VINH HIỂN CỦA ĐỨC CHÚA CHA: (Bài số 10)
Ngày nay có rất nhiều bẩy vò của ma quỷ đưa ra để dụ dổ con cái Chúa bị xụp vào trong đó mà khó thoát ra khỏi được nếu không bởi sự thương xót của Đức Chúa Cha đụng chạm đến họ. Đó chính là tội lên mình kiêu ngạo, cướp lấy sự vinh hiển của Đấng Tạo Hóa, là Đức Chúa Cha.  Mặc dù tội nầy không có liệt kê trong 10 điều răn của Chúa nhưng được nó là một sự trá hình của ma quỷ gây cho chúng ta vi  phạm tội lớn nhất trong điều răn thứ nhất của Chúa Cha là “tự tôn mình làm Chúa”.  Nhưng cũng có nhiều trường hợp Chúa Cha có sai tiên tri của Ngài đến cứu giúp nhưng mà đương sự vẫn bị ma quỷ bịt mắt, làm cho đui mù, không còn biết họ đã làm gì sai hết, họ vẫn khăng khăng cứng lòng không chịu ăn năn tội lổi của mình và chỉ chờ đợi ngày ma quỷ đến cướp linh hồn của họ đi mà thôi. Những điều gì đã khiến chúng ta dể bị vướng vào bẩy của chúng nó và vi phạm tội trọng nầy sẽ được liệt kê dưới đây:
1-PHAM TỘI VỚI CHA TRONG LỜI NÓI CỦA MÌNH VỚI NGƯỜI KHÁC:
Vì ma quỷ là kẻ ngày và đêm nghe ngóng lời nói của chúng ta để kiện cáo chúng ta trước mặt Chúa Cha cho nên chúng ta hãy cẩn thận trong từng lời nói:  Hãy mau nghe, chậm nói, chậm giận (Gia-Cơ 1:19).  Nếu chúng ta có những lời nói kiêu căng, khoe khoang , khoe mình, cho mình là giỏi trong tất cã mọi công việc với người khác thì chính chúng ta sẽ bị ma quỷ tấn công ngay từ lúc đó rồi.  Nếu Chúa Thánh Linh không nhắc nhở chúng ta phải ăn năn ngay từ lúc đó thì chúng ta sẽ bắt đầu lên mình kiêu ngạo, lương tâm chai lì, khó mà ăn năn những tội lổi khác mình làm sau đó.
2-PHẠM TỘI VỚI CHA TRONG TÂM TRÍ, TƯ TƯỠNG CỦA MÌNH, TỰ CAO, TỰ ĐẠI, KIÊU NGẠO:
Nhiều lúc chúng ta không có nói ra những lời nào nhưng từ trong tâm trí chúng ta có những ý nghỉ rất hãnh diện về thánh tích tốt của mình. Tự khen mình, tự hào về công việc mình làm kết quả tốt, kiến thức cao, học giỏi, nhiều cấp bằng, có tiền tài, có địa vị cao, giử chức vụ cao  trọng trong xã hội.  Những điều nầy dể dàng khiến chúng ta lên mình kiêu ngạo trước mặt Chúa, dể lên mình kiêu ngạo trước mặt Cha và chiếm lấy sự vinh hiển của Ngài hồi nào mà chúng ta không hay biết.  Trong tư tưởng, trong ý nghỉ của người đó tự tôn mình lên và cho mình là số một trên trần gian nầy, không có ai so sánh bằng mình hết.  Họ tự thần tượng hóa chính mình họ.  Họ còn ham muốn những gì thuộc về thế gian, không gìn giử  cửa lòng mình mà mở toanh tất cã cho những gì thuộc về thế gian, ma quỷ.  Họ cho họ là người có trí khôn trong những cấp bằng của loài người trao cho họ, họ rất tự hào về điều đó, không loại bỏ để theo Chúa.  những điều nầy rất nguy hiểm và giết chết linh hồn mình.
3- PHẠM TỘI VỚI CHA TRONG HÀNH ĐỘNG, VIỆC LÀM:
Nhiều người có hành động kiêu căng, cho mình là khôn ngoan hơn mọi người, toàn là muốn đi dạy dổ người khác mà không chịu học hỏi từ ai hết.  Họ toàn là học lóm, học sau lưng người khác, nhưng không dám học thẳng từ người nào.   Trong thàn phần nầy có nhiều người trong giới lảnh đạo tôn giáo đang ỷ lại sự học thức Kinh Thánh cao siêu của họ, có học cấp bằng nầy cấp bằng nọ, có tiền tài, có danh vọng, thành công trên dường đời.  Nếu họ đi ra ngoài thì mọi người khâm phục chức vụ cao trọng của họ, tôn cao danh tiếng của họ.  Họ tưỡng rằng chính họ làm được tất cã mọi sự và đem đến sự thành công của họ mà quên rằng chính Chúa đã làm tất cã những gì họ đang có hôm nay.  Họ thường khoe khoang những mãnh giấy bằng cấp nầy, bằng cấp nọ, mặc áo lể ra trường khoe khoang cho mọi người khâm phục hầu cho họ nói gì mọi người phải nghe theo lời giãng dạy của họ.  Họ khinh dể và khinh thường những người nào không có bằng cấp thần học, khinh khi những người tiên tri được Chúa lựa chọn từ những người tầm thường trong xã hội.
4-PHẠM TỘI VỚI CHA TỪ NHỮNG LỜI KHEN CỦA NGƯỜI KHÁC:
Một số đông người mắc tội lấy sự vinh hiển của Chúa Cha hồi nào mà không hay biết vì nhận được nhiều lời khen tặng từ những người khác.  Cũng như cái bong bóng cái tôi kiêu ngạo của họ đang bị mọi người thổi phòng từ chút từ chút rồi từ từ, nó lớn lên kinh khủng hồi nào mà họ không hay biết.  Họ có thể là những người đang khiêm nhường biết hạ mình với Chúa để làm công việc Ngài, nhưng ma quỷ biết chổ yếu của họ mà đánh phá.  Họ có thể là người đang hầu việc Chúa có danh tiếng tốt trong việc truyền giáo đưa dắt nhiều linh hồn tội nhân đến với Ngài.  Họ đang được nhiều người tôn sùng, đi đến đâu thì ai cũng tôn trọng, đưa họ lên cao, có nhiều người ưa thích trên FB, và bên ngoài xã hội. Hãy cẩn thận coi chừng bị xụp vào bẩy của quỷ satan cho những ai đang đi trên con đường nổi tiếng ngày nay vì không sớm thì muộn, nếu không cẩn thận họ sẽ bị rơi ngay vào bẫy vò của ma quỷ giăng ra trước họ hầu làm cho họ sụp vào đó trong một ngày rất gần.
Chúng ta phải nhớ là mục đích của chúng ta là xây nhà, xây đền thờ đời đời cho Chúa chúng ta trên đất nầy, đền thờ của Ngài là thân thể của chúng ta cho Ngài.  Tìm kiếm Chúa và để Chúa là số một trong đời sống tâm linh của chúng ta chính là cái gì mà chúng ta phải làm hầu cho chúng ta sống thành công lâu dài trên thế gian nầy.  Chỉ có một mình Chúa mới ban cho chúng ta tất cã những sự giàu có, sức khỏe, sự khôn ngoan trên cỏi trần nầy.  Chúng ta phải sống khác hơn người thế gian.  1Giăng:2:15.  Chúa phán chúng ta phải để Chúa là trên hết.  Chúng ta hãy cầu xin Chúa Cha ban Đức thánh Linh cho chúng ta để gin giử chúng ta khỏi bẩy vò nầy của ma quỷ.  Phải hạ mình đến độ, khiêm nhường đến độ thì chúng ta mới mong tránh khỏi bẩy kiêu ngạo, cướp lấy sự vinh hiển của Chúa Cha.
(Viết bởi sự bày tỏ của Chúa Cha)



HÃY ĐẦY DẪY ĐỨC THÁNH LINH (BÀI SỐ 9)

NHỮNG BÀI VIẾT NGẮN GIÚP TÂM LINH TĂNG TRƯỞNG:
HÃY ĐẦY DẪY ĐỨC THÁNH LINH (BÀI SỐ 9)
1-Mời các bạn hãy đọc những câu Kinh Thánh dưới đây để biết chút ít về Đức Thánh Linh:
Công Vụ Các sứ đồ 1:5:”5Vì chưng Giăng đã làm phép báp-têm bằng nước, nhưng trong ít ngày, các người sẽ chịu phép báp-têm bằng Đức Thánh-Linh.”
Công-Vụ-Các-Sứ-Đồ 1:8:” Nhưng khi Đức Thánh-Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền-phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.”
Công-Vụ-Các-Sứ-Đồ 2:1-4: “Đến ngày lễ Ngũ-tuần, môn-đồ nhóm-họp tại một chỗ. 2Thình-lình, có tiếng từ trời đến như tiếng gió thổi ào-ào, đầy khắp nhà môn-đồ ngồi. 3Các môn-đồ thấy lưỡi rời-rạc từng cái một, như lưỡi bằng lửa hiện ra, đậu trên mỗi người trong bọn mình. 4Hết thảy đều được đầy dẫy Đức Thánh-Linh, khởi-sự nói các thứ tiếng khác, theo như Đức Thánh-Linh cho mình nói.”
1 Cô-Rin-Tô 12:4-11:”Vả, có các sự ban-cho khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Thánh-Linh. 5Có các chức-vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. 6Có các việc làm khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Chúa Trời, là Đấng làm mọi việc trong mọi người. 7Đức Thánh-Linh tỏ ra trong mỗi một người, cho ai nấy đều được sự ích chung. 8Vả, người nầy nhờ Đức Thánh-Linh, được lời nói khôn-ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh-Linh ấy, cũng được lời nói có tri-thức. 9Bởi một Đức Thánh-Linh, cho người nầy được đức-tin; cũng bởi một Đức Thánh-Linh ấy, cho kẻ kia được ơn chữa tật-bịnh; 10người thì được làm phép-lạ; kẻ thì được nói tiên-tri; người thì được phân-biệt các thần; kẻ thì được nói nhiều thứ tiếng khác nhau, người thì được thông-giải các thứ tiếng ấy. 11Mọi điều đó là công-việc của đồng một Đức Thánh-Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân-phát sự ban-cho riêng cho mỗi người.”
 Mác 16: 15-20:
15 Ngài phán cùng các sứ đồ rằng: Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin Lành cho mọi người. 16 Ai tin và chịu phép báp-tem, sẽ được rỗi; nhưng ai chẳng tin, sẽ bị đoán phạt. 17 Vậy những kẻ tin sẽ được các dấu lạ nầy: lấy danh ta mà trừ quỉ; dùng tiếng mới mà nói; 18 bắt rắn trong tay; nếu uống giống chi độc, cũng chẳng hại gì; hễ đặt tay trên kẻ đau, thì kẻ đau sẽ lành. 19 Đức Chúa Jêsus phán như vậy rồi, thì được đem lên trời, ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. 20 Về phần các môn đồ, thì đi ra giảng đạo khắp mọi nơi, Chúa cùng làm với môn đồ, và lấy các phép lạ cặp theo lời giảng mà làm cho vững đạo.
2-Kinh khủng thay lời của Chúa Cha phán rỏ ràng trong Kinh Thánh mà ngày nay vẫn còn có nhiều người tin theo Chúa Jesus vẫn khăng khăng phủ nhận công việc của Chúa Thánh Linh trong  sự cầu nguyện tiếng mới, tiếng lạ, chữa lành đuổi quỷ giống như trong thời kỳ Tân ước.  Vì họ nghe theo lời của giáo hội, không kính sợ Đức Chúa Trời, cho rằng ngày nay Chúa không còn làm phép lạ như ngày xưa nữa.  Họ nghe theo thần học sơ khởi của loài người.  Ngày kia họ sẽ bị ứng hầu trước mặt Đức Chúa Cha và họ sẽ nghe Chúa phán với họ rằng:  ” Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta.” (Mathio-ơ 7:23). Mặc dù họ có học thuộc lòng và biết câu Kinh Thánh nầy trong Hê-Bơ-Rơ  13:8:” Đức Chúa Jêsus-Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay-đổi. “
3-Sự cầu nguyện tiếng lạ, dùng tiếng mới mà nói, là tiếng Thánh Linh là rất  cần thiết để có mối tương giao với Chúa Cha hằng ngày trong lúc cầu nguyện, phá sập mọi nan đề, chống lại quỷ dử mà chúng không thể nào hiểu được lời cầu nguyện của chúng ta với Cha mình (RÔ-MA 8:26 “Cũng một lẽ ấy, Đức Thánh-Linh giúp cho sự yếu-đuối chúng ta. Vì chúng ta chẳng biết sự mình phải xin đặng cầu-nguyện cho xứng-đáng; nhưng chính Đức Thánh-Linh lấy sự thở-than không thể nói ra được mà cầu-khẩn thay cho chúng ta).  Nhưng thương thay cho có một sốngười hầu việc Chúa, đi giãng đạo Chúa,  vẫn biết Lẽ Thật nầy trong Kinh Thánh nhưng bị bắt buột phải chịu lụy dưới cấp trên không dám chống lại cấp trên của giáo hội của họ vì họ đang cần chén cơm manh áo hằng ngày để sống lệ thuộc vào loài người mặc dù họ biết rỏ lời Chúa trong Kinh Thánh và biết giáo hội của họ đi sai.  Người cấp trên của họ, giáo phái của họ có người không kính sợ Đức Giê-Hô-Va, không tin tiếng mới của Chúa Thánh Linh, cấm không cho giám mục, mục sư và tín hửu cầu nguyện tiếng mới, nói tiếng lạ, cấm nầy cấm nọ trong nhà thờ, v.v. Dù cho họ biết rằng họ không thể loại bỏ công việc của Chúa Thánh linh của Đức Chúa trời ra khỏi đời sống của họ được nhưng họ không đủ can đảm chống lại, và cũng không dám làm theo đúng lời Kinh Thánh dạy là cầu nguyện trong tiếng mới, tiếng Thánh Linh vì sợ bị đuổi không còn được giử chức vụ muc sư hay giám mục nữa, phải đi ra với hai bàn tay trắng, làm lại cuộc đời. Lời Chúa dạy rỏ ràng cho mọi người :”Thà vâng lời Đức Chúa Trời còn hơn vâng lời người ta.” (Công Vụ Các sứ đồ 5:29).  Có một số rất nhỏ mục sư khác đã can đãm ra đi theo tiếng gọi của Chúa Thánh Linh cứ nói tiếng mới, chữa lành đuổi quỷ trong nhà thờ của họ, nhưng trong một thời gian ngắn họ bị cấp trên đuổi ra khỏi giáo hội của họ, rút lại bằng mục sư, chức giám mục, nhưng Chúa cũng không bỏ họ đâu, Ngài cũng vẩn lo liệu chu toàn hơn cho những ai hết lòng tin cậy nơi Ngài.  Ngài khiến những giáo phái Tin Lành khác đi đúng theo Kinh Thánh cho phép nói tiếng lạ, chữa lành đuổi quỷ đem họ về trong giáo hội của họ mà hầu việc Ngài kết quả thật tuyệt vời dắt đưa nhiều tội nhân được trở vềnhà Cha nhiều hơn gấp bội.
4-Làm thể nào để nhận lãnh Chúa Thánh Linh?  Nhiều người tin theo Chúa lâu năm đi tìm tiếng lạ, không dọn lòng sạch sẽ trước hết mà cứ đi tìm vị mục sư nầy mục sư nọ báp tem thánh linh cho mình rất nguy hiểm vô cùng.  Vì ma quỷ cũng có thể cho họ tiếng lạ của chúng.  Chúng giả danh Chúa Thánh Linh cho nói tiếng lạ, nhưng có sự trói buột của chúng nhiều hơn ngày trước.  Bông trái xấu lòi ra kinh khủng luôn.  Người đó sống trong sự sợ hãi, nóng tánh, kiêu ngạo, khinh người, gian ác, tham tiền, ích kỷ, v.v.  Họ đi đến đâu mọi người tránh xa vì nhiều người cảm nhận họ đem tà linh đến cho họ. Còn một số đông người đã dọn sạch lòng, tìm tội lổi để ăn năn xong rồi thì mời Chúa Thánh linh vào lòng, Khi có Chúa Thánh Linh vào lòng, có 9 trái Thánh Linh rồi, thì hãy cầu xin Cha bạn cầu nguyện được tiếng lạ, tiếng của Chúa Thánh Linh.  Hãy hết lòng hết linh hồn, khao khát xin cho bằng được thì Cha sẽ ban cho bạn những ngày kế tiếp sau đó. Không cần xin ai đặt tay cầu nguyện báp tem cho mình hết, mà chính Chúa Cha sẽ ban cho bạn nếu bạn cầu xin hết lòng.
a-Khi bạn nhận lãnh tiếng mới và cầu nguyện bằng tiếng lạ trong nơi vắng vẽ ở phòng riêng, bạn sẽ cảm nhận được một sự tươi mới tràn đầy tâm linh của bạn.  Sự có mặt của Chúa Thánh Linh trong thân thể của bạn đánh dấu một sự tươi mới trong tâm linh của bạn.  Chúa Thánh Linh sẽ làm đền thờ của Ngài trong thân thể bạn, bạn bắt đầu được Ngài nói chuyện cùng bạn, dạy dổ bạn, đồng đi cùng bạn mổi ngày.  Bạn không còn cãm thấy cô đơn nữa.  Thật là một cãm giác tuyệt vời, một sự trống vắng trong tâm linh bạn nay đã  không còn nữa. 1Cô-Rin-Tô14:4:” Kẻ nói tiếng lạ tự gây dựng lấy mình, song kẻ nói tiên tri gây dựng hội thánh.”
b-Ân tứ nói tiếng lạ trong nhà thờ, nói tiên tri, nói trong nơi công cộng thì là một ân tứ khác nữa, ít người nhận lãnh được hơn là cầu nguyện trong tiếng lạ ở nhà riêng.  Ân tứ nầy là ân tứ nói tiên tri phải có người thông giải(có người Chúa cho vừa nói tiếng lạ vừa thông giải luôn tiếng lạ được luôn) hay nói thứ tiếng ngoại quốc giãng đạo Chúa cho người ngoại quốc có mặt trong nơi nhóm mà không có người giãng giải cho họ hết.  Đây là công việc của Chúa Thánh Linh giúp gây dựng cho hội thánh của Đấng Christ.  1Cô-Rin-Tô 14:13: “Bởi đó, kẻ nói tiếng lạ , hãy cầu nguyện để được thông giải tiếng ấy.”
5-Cảm tạ ơn Cha nhân từ là gần đây cũng có nhiều người con của mục sư bên nhánh tin lành truyền thống CMA đã nhận được sự đụng chạm của Chúa Thánh Linh, cầu nguyện bằng tiếng mới được, bị cô lập, cho nên phải tự nguyện đi ra khỏi giáo hội của mình mà đi nhóm với các nhánh ân tứ Thánh Linh, hoặc đứng một mình với Chúa mà thôi vì sợ cha mẹ, anh em của mình sẽ bị liên lụy với cấp trên mà mất việc. Chính tôi cũng đã từ trong nhóm người nầy mới dám bạo dạn đi tìm và cầu xin Cha ban cho tiếng mới, tiếng của Chúa Thánh Linh và cầu nguyện bằng tiếng mới được vào tháng 6 năm 2017.  Tôi cảm nhận được một sự tươi mới của Chúa Thánh Linh tràn ngập trong tâm hồn tôi và tôi muốn chia sẽ cho những ai còn đang sợ hãi, sợ Chúa Thánh Linh.  Đây chính là cái bẩy của quỷ satan muốn ngăn trở chúng ta không cho chúng ta đến gần Cha của chúng ta mà thôi.  Hãy dẹp bỏ hết cái tôi kiêu ngạo của mình đi, hãy trở nên giống như con trẻ, Cha dạy gì thì làm nấy, Cha rất đẹp lòng các bạn ơi.  Chính tôi đã làm rồi và cãm nhận được một sự tươi mới của Thánh Linh rất tuyệt vời.  Mathi-ơ 19:14:”Song Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng ngăn trở; vì nước thiên-đàng thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy.”
Mong bài viết nầy đụng chạm đến nhiều người không còn sợ cầu nguyện bằng tiếng lạ, tiếng mới nữa tại nhà riêng của mình, dọn lòng sạch sẽ, cầu xin và nhận được  tiếng lạ, cãm nhận được năng quyền tươi mới chữa lành đuổi quỷ được từ nơi Chúa Thánh Linh như chính tôi vậy.  Amen!
(Viết bởi sự bày tỏ của Chúa Cha)



CHỚ THAM TIỀN (Bài số 5)

NHỮNG BÀI VIẾT NGẮN GIÚP PHẦN TÂM LINH TĂNG TRƯỞNG

CHỚ THAM TIỀN (Bài số 5)


Tôi nhớ lại câu chuyện trong Kinh Thánh của ông Giu-Đa Ích-Ca-Ri-Ốt mà kinh hồn. Ông bán Chúa, bán linh hồn mình chỉ vì tham lam, tham tiền có 30 nén bạc, danh tiếng để lại muôn đời cho hậu thế. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có gì đồng tiền mà để lại danh tiếng xấu cho hậu thế? Con cháu của chúng ta sẽ kể chuyện cười về cách chúng ta xài tiền, đặt đồng tiền không đúng chổ hay không? Mời các bạn hãy xem qua nhiều cách xài tiền của mọi người trên trần gian nầy để biết cách xài tiền như thế nào cho đúng? Có 4 hạng người với cách xài tiền khác nhau:
1-Quá bủn xỉn, hà tiện
2-Quá xài lớn
3-Quá tham lam, ăn cắp vặt
4-Quân bình: tiếc kiệm cho mình nhưng thường giúp người khác.

1-Quá bủn xỉn, quá hà tiện, bần tiện: Những người nầy đang bị một thứ tà linh hà tiện, bủn xỉn trói buột khó mà thoát ra khỏi được. Họ có 9 đồng thì đi tìm 1 đồng cho đủ 10 đồng để gói đem đi cất. Họ không dám ăn không dám xài, không dám ngủ vì sợ có người ăn cắp tiền của họ. Tôi thường nghe câu chuyện của một bà cụ 80 tuổi có tiền về hưu nhiều, có thể sống dư giả mà không dám xài, đi đâu cứ ăn chực đồ ăn, xin đồ ăn của người khác mà không dám dùng tiền của mình mà mua đồ ăn. Con cháu thấy vậy cứ bố thí cho bà chút ít quà bánh để ăn. Bà toàn là ăn đồ rẽ tiền, đi ra chợ thì lượm rau cải thúi người ta bỏ để đem về nhà để nấu mà ăn. Hể có đám tiệc nào là bà đi tìm đến để ăn. Ăn xong còn hốt đem về nhà để dành ăn tiếp. Sống như người ăn mày, ăn xin. Khi chết cô cháu gái đến nhà tìm thấy trong nhà bà có chứa hơn 100, 000.00 đô la tiền mặt. Cô cháu vui mừng quá đổi đem về xài phung phí không biết thương tiếc trong vòng một thời gian ngắn thì hết sạch. Người VN có câu:” Bòn tro đải trấu cho con chó gấu nó ăn.” Mọi người cứ ngồi lại thì kể nhau nghe chuyện bà cụ nầy để vui cười.

2- Quá xài lớn: Một số người khác lại bị tà linh xài quá phung phí tiền bạc trói buột. Họ thường đi mua sắm đồ không ngừng nghỉ. Hể có tiền thì như kiến cắn túi đi mua sắm, không có tiền cũng mua sắm bằng thẻ tín dụng. Mắc nợ nần không biết chán. Toàn là đua đòi nhau mua sắm các thứ mắc tiền để khoe khoang, mua rồi để đó không xài để chật nhà rồi đem cho người khác. Họ không kềm chế được cách xài tiền của họ. Những người nầy dâng tiền vào công việc nhà Chúa thường hay khoe khoang cho mọi người biết, hứa trước măt mọi người một số tiền khá lớn, nhưng khi đóng số tiền đã hứa thì thiếu lại, không đóng đầy đủ còn thiếu vì không ai biết họ đóng số tiền ít hơn số tiền đã hứa dâng. Họ gian lận với Chúa, ăn cắp tiền Chúa mà không hay biết.

3-Ăn cắp vặt, quá tham lam: Có một số người khác bị tà linh tham lam ăn cắp vặt chiếm hửu. Hể họ đi đến đâu thì có người bị mất đồ đến đó. Từ những vật lớn đến vật nhỏ như trái ớt, trái xoài, cây bút chì, cây kẹp giấy, v.v., toàn là những thứ đồ vật không đáng kể, chỉ là mấy xu thôi mà vẩn ráng ăn cắp cho bằng được đem về nhà mà rất vui vẽ hãnh diện vì đã lấy cắp được những đồ vật nhỏ nhoi đó. Họ không nghỉ rằng ăn cắp vặt như vậy Chúa vẩn kể như là phạm tội ăn cắp và họ sẽ bị xét xử như là phạm tội ăn cắp những thứ đồ vật có nhiều giá trị trước mặt Đức Chúa Cha.

4-Một số ít người được Chúa Thánh Linh dìu dắt xài tiền kỷ càng hơn. Họ tiếc kiệm tính toán, xài tiền kỷ hoặc không xài phung phí cho chính bản thân họ nhưng không thương tiếc tiền khi giúp vào việc gây quỷ làm những công tác thiện nguyện, hay giúp tiền vào công việc nhà Chúa thì họ âm thầm làm công việc dâng hiến mà không ai biết đên. Họ vâng lời Chúa dạy đúng trong Kinh Thánh là khi ngươi bố thí bằng tay hửu thì tay tã không hay biết. Chính họ biết chắc rằng họ đang bỏ tiền vào trong ngân quỷ tiếc kiệm của nước thiên đàng và Chúa đang ghi sổ hết những số tiền của họ dâng vào và Ngài sẽ ban thưỡng cho họ trong đời nầy và trong cã đời sau.

(Viết bởi sự bày tỏ của Ba NGôi Đức Chúa Trời )

 




HÃY ĐẶT ĐỨC CHÚA CHA LÀ ƯU TIÊN SỐ MỘT TRONG ĐỜI SỐNG. (BÀI SỐ 1)

NHỮNG BÀI VIẾT NGẮN GIÚP PHẦN TÂM LINH TĂNG TRƯỞNG:

HÃY ĐẶT ĐỨC CHÚA CHA LÀ ƯU TIÊN SỐ MỘT TRONG ĐỜI SỐNG. (BÀI SỐ 1)

Con cái Chúa ngày nay hay than phiền bận quá không có thì giờ biệt riêng ra hằng ngày đến với Chúa Cha mà cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Chúa ban cho chúng ta một ngày có 24 tiếng đồng hồ thì chúng ta phải dâng 1/10 của số giờ cho Chúa, có nghỉa là chúng ta phải để ra mổi ngày 2.4 tiếng đồng hồ (ít nhất 140 phút) cho Chúa để cầu nguyện và đọc Kinh Thánh nuôi dưỡng phần tâm linh của mình cũng như nuôi dưỡng thân xác của mình bằng thức ăn một ngày 3 bữa ăn vậy. Nếu tâm linh của chúng ta đói khát thức ăn tâm linh lâu ngày thì nó sẽ bị chết và làm mồi cho xác thịt, cho ma quỷ. Cuối cùng linh hồn sẽ bị quăng vào hồ lữa địa ngục đời đời. Chúng ta thường cảm nhận trước hết là chúng ta đang sống như trong địa ngục trần gian nầy với tài chánh kiệt quệ, gia đình tan rã, con cái không vâng lời cha mẹ, ngổ nghịch, việc làm không có, v.v. Chúng ta đụng vào công việc gì là hỏng hết công việc đó, rồi chúng ta than là xui xẻo. Chúng ta đâu có biết rằng chúng ta đang sống trong thế giới của ma quỷ mặc dù mổi tuần chúng ta có đi nhà thờ thờ phượng Chúa và dâng tiền 1/10 đầy đủ cho nhà Chúa đi chăng nữa. Chúng ta hỏi Chúa tại sao con lại bị như thế nầy? Chúa Cha sẽ trã lời rằng vì con đang ở trong tình trạng hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh nên ta sẽ nhã ngươi ra khỏi miệng ta (Khải huyền 3:16). Con đang là đứa con hoang đàng bị bọn ma quỷ đến để cướp giết và huỷ diệt vì Cha cho phép chúng nó đánh phá con cho bị kiệt quệ tài chánh đến khi con bị ăn cám heo để nhớ lại Cha mà trở về nhà Cha hầu được cứu rổi linh hồn như trong câu chuyện đứa con trai hoang đàng trong Kinh Thánh Luca 15:11-24. Mong những ai đang quá bận rộn mà bị như trong câu chuyện kể trên hãy mau mau ăn năn tội lổi mà trở về nhà Cha càng sớm càng tốt hầu Cha ban phước dồi dào trên đời sống hiện tại và tương lai. Amen!




Hướng Đến Một Sự Tỉnh Thức

 Nhiều lần những người tham dự các chiến dịch truyền giảng của chúng tôi đã hỏi tôi rằng : “Đây có phải là phục hưng không ?” Trong quá trình hầu việc Chúa mạnh mẽ suốt nhiều năm qua tôi đã nhận thấy sự bày tỏ thật gây ấn tượng về các công việc của Đức Thánh Linh. Nhưng gần đây Đức Chúa Trời bày tỏ ý muốn của Ngài dành cho Hội Thánh trong các giai đoạn nầy. Như Giêrêmi đã truyền bảo : “Giêhôva phán như vầy hãy đứng trên các đường cái và nhìn xem; tra xét những đường lối cũ, xem thử đường lối ở đâu; hãy đi đường ấy; thì các ngươi sẽ được an nghỉ cho linh hồn mình” (Giêrêmi 6:16).

Hội Thánh phải trở lại những con đường cũ; Hội Thánh phải trở về các nguyên tắc cơ bản của Lời Chúa. Tân ước mở ra với những mạng lệnh cơ bản của Đức Chúa Jêsus. Những nguyên tắc căn bản nầy giữ gìn sự thức tỉnh mà Hội Thánh Tân ước đã kinh nghiệm và sẽ là nền tảng của công việc Ngài trong chúng ta ngày nay.

Những con đường cũ dẫn đến sự giảng dạy về nhu cầu của sự ăn năn chân thật mà mỗi một Cơ Đốc Nhân phải bày tỏ với Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh mà chúng ta đã làm chứng ban phước một cách kỳ diệu cho Hội Thánh bằng những sự tỏ ra khác nhau của quyền phép Ngài. Chúng ta đã chứng kiến những người té ngã dưới quyền phép của Chúa cứ phủ phục trước mặt Ngài trước nhiều giờ đồng hồ; cả sân vận động đều vui hưởng sự hiện diện của Ngài; người ta nhảy múa và vui mừng trong sự hiện diện của Chúa. Nhưng sự vượt lên trên những sự bày tỏ nầy phải có những sự gặp gỡ thật sự với Đức Chúa Trời dẫn đến sự ăn năn và sự xưng tội. Chúa Jêsus đã kêu gọi con người ăn năn và sau đó là sự vâng lời, kết quả của sự ăn năn.

Bằng chứng đầu tiên của sự vâng lời là báp tem bằng nước. Sau đó, đến sự báp tem trong Đức Thánh Linh mà Giăng Báptít đã nói trước. “Song Đấng đến sau Ta có quyền phép hơn Ta…Ấy là Đấng sẽ làm phép báp tem cho các ngươi bằng Đức Thánh Linh và bằng lửa.” (Mathiơ 3:11). Lửa là biểu tượng của Đức Thánh Linh. Lửa thanh tẩy, thiêu hóa và biến đổi.

Dưới quyền phép của Đức Thánh Linh chúng ta có thể té ngã, run rẩy hoặc cười lớn, nhưng không một biểu hiện nào trong số đó làm thay đổi chúng ta. Đức Chúa Trời thật có hành động qua những cách ấy, nhưng chúng ta không được chăm vào những sự bày tỏ như vậy. Điều sẽ làm thay đổi đời sống chúng ta là lửa đã giáng xuống vào ngày Lễ Ngũ Tuần, chính lửa ấy đã được tỏ rõ trong đời sống của các sứ đồ, Lửa nầy cũng được tỏ rõ trong Giêrêmi :

Trong lòng tôi như lửa đốt cháy, bọc kín trong xương tôi, và tôi mệt mỏi vì nín lặng, không chịu được nữa. (Giêrêmi 20:9)

Ngọn lửa bùng cháy nầy dẫn ta đến những con đường cũ, tức là tình yêu ban đầu của chúng ta, đến tấm lòng kính sợ những điều thánh khiết.

Trong bối cảnh của các con đường cũ, Đức Thánh Linh có thể hành động qua các dấu kỳ và phép lạ (Mác 16:17-18). Mặc dầu các phép lạ nầy có thể làm cho chúng ta kinh ngạc, chúng vẫn hiện diện trong hầu hết các cuộc thức tỉnh của Đức Thánh Linh. Trong nhiều năm chúng tôi vẫn cầu xin Chúa ban cho chúng tôi một cuộc thức tỉnh. Hẳn là khôn ngoan khi để cho một cuộc thức tỉnh làm công việc của nó theo chính cách của nó.

Chúng ta có đang ở giữa một cuộc thức tỉnh hay không ? Tôi tin rằng chúng ta đã đạt đến một giai đoạn mở đầu, nơi chúng ta đã ý thức rằng Đức Chúa Trời đang thực hữu một cách mạnh mẽ trong chúng ta, một sự thực vinh diệu được bày tỏ khi chúng ta thờ phượng Ngài. Trong ý nghĩa nầy, sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đang tự bày tỏ ra bằng một hình thức rõ ràng ở nhiều nơi trên thế giới.

Sự thức tỉnh thật xảy ra khi xã hội nhìn biết rằng Chúa Cứu Thế đang sống và bắt đầu có các quyết định thừa nhận Ngài là Chúa của các chúa. Kết quả của một sự cảm động như vậy sẽ đưa các tín hữu đến chỗ suy nghĩ hướng ra ngoài, bày tỏ lòng quan tâm đối với các linh hồn đang hư mất. Một sự cảm động như vậy sẽ không bị giới hạn đối với những sự tỏ ra, những sự chữa lành, các phép lạ và dấu kỳ; trái lại nó phải làm nẩy sinh trong Cơ Đốc Nhân một sự khao khát để cầu nguyện cho những linh hồn hư mất được biến đổi cho Chúa Cứu Thế Jêsus.

Vì vậy đây chính là mục tiêu then chốt tối hậu của chương trình Đức Chúa Trời dành cho những ngày nầy : Để mọi thứ tiếng, mọi dân tộc và mọi chi phái đều có được một cơ hội nghe và thấy một Hội Thánh sống và đầy quyền năng đang công bố Tin Lành.

Claudio Freidzon




Ba-na-ba con người nhân hậu

Ba-na-ba con người nhân hậu
Cuộc đời chúng ta có rất nhiều cuộc đua và rất nhiều mục tiêu, nhưng cuộc đua và mục tiêu quan trọng nhất vẫn là mỗi ngày chúng ta phải giống Đấng Christ hơn.Tiên tri Ê Sai kêu gọi chúng ta rằng:“ Đừng nhớ lại sự đã qua, và chớ nghĩ đến sự đời trước” Êsai 43:18 mà phải hướng đời sống mình, mục tiêu mình như thánh phao lô tuyên bố: “ Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới”. IICor 5:17. Người dựng nên mới là người giống Đấng Christ, đây là điều sẽ quyết định mọi hành động và chi phối mọi suy nghĩ của chúng ta. Dù tôi với bạn là ai đi nữa? Nếu không giống Chúa thì là ai cũng vô nghĩa mà thôi.
Chúng ta hãy tìm hiểu về một nhân vật xuất hiện trong kinh thánh, không được thánh kinh nói nhiều, công tác không nhiều. Nhưng con người ông quả thật có phẩm chất, tâm tính của Đấng Christ, ông đã trở nên mùi thơm cho Đấng Christ trong hội thánh, cho cộng đồng của ông và cho chúng ta ngày nay noi gương.
Con người đó chính là Ba-na-ba, trong sách Công Vụ11:24 Bác sĩ Luca đã viết:“ vì Ba-na-ba thật là người lành, đầy dẫy Thánh Linh và đức tin. Bấy giờ rất đông người tin theo Chúa”.
Thánh Luca đã viết: “ Vì Ba-na-ba thật là người lành” Chúng ta không biết tại sao Luca lại để đặt tính, phẩm hạnh người lành lên trước sự đầy dẫy Thánh linh và đức tin. Tôi tin Chúa có mục đích khi đặt thứ tự phẩm chất con người lành của Ba-na-ba lên trước. Điều này nhắc nhở tôi với các bạn rằng: Chúng ta đang đeo đuổi điều gì nhất? ưu tiên điều gì nhất? Công việc của chúng ta hay phẩm chất của chúng ta. Chúng ta đừng chỉ chạy theo lo phát triển công việc mà quên phát triển tâm tính, phẩm chất. Hãy quan tâm mình là người như thế nào? Hơn là chỉ quan tâm mình làm được những gì. Hãy quan tâm đời sống mình ảnh hưởng như thế nào? Hơn là sự ảnh hưởng của công tác chúng ta làm.
Cái đau đớn nhất của những người mang trên mình sứ mạng là: Cố gắng lấy công việc để lấp đầy sự thiếu hụt của phẩm chất, tâm tính. Nếu nhìn vào giáo hội và chúng ta đặt cho giáo hội câu hỏi, là chọn người phát triển tâm tính, phẩm hạnh hơn hay chọn người phát triển công việc hơn? chúng ta sẽ dễ nhận ra câu trả lời. Giáo hội sẽ chọn người phát triển công việc trước, còn phát triển phẩm hạnh, tâm tính thì từ từ sau rồi dần dần sẽ có. Nhiều lúc chúng ta đo lường con người mình trên thước đo của công việc, làm nhiều, làm ít, chúng ta thường hỏi người khác rằng: Bạn làm được những gì? Hơn là bạn ai? Bạn có phải là người đeo đuổi một đời sống thiêng liêng không? Đấng Christ sẽ chọn cho Ngài người vừa lòng Ngài, cho hội thánh Ngài người giống Ngài, người có tâm tính, phẩm hạnh tốt, bản chất tốt, là người lành, có bông trái lành.
Ba-na-ba là người đã có những việc làm nêu gương tốt, trong Công vụ 4:36 ông đã tự nguyện bán ruộng, để lấy tiền đặt dưới chân các sứ đồ để lo cho người nghèo. Nhưng ông không dựa vào việc làm để quên đi cái cốt lõi, cái quan trọng và chính yếu là: Trở lên một con người lành, bông trái lành, có tâm tánh của Đấng Christ, giống Đấng Christ cả việc làm và phẩm hạnh.
Chúa Giê-xu đã khen Na-tha-na-ên là một người Y-sơ-ra-ên chân thật, lòng dạ không có gì gian dối: Đức Chúa Jêsus thấy Na-tha-na-ên đến cùng mình, bèn phán về người rằng: Nầy, một người Y-sơ-ra-ên thật, trong người không có điều dối trá chi hết. (Giăng 1:47).  Ngài biết Na-tha-ni-ên trước khi phi líp đưa ông đến, Ngài không chỉ biết ông đã đứng ở nơi cây vả mà còn là người Y-sơ-ra-ên thật, lòng người không dối trá chi hết. Luca và các tín hữu hội thánh An-ti-ốt biết Ba-na-ba thật là người lành. Đây có phải là điều mỗi chúng ta đang thiếu, đang hướng đến, đang đeo đuổi không?
Thánh Luca đã không ngại gì khi viết Ba-na-ba thật là người lành, Chúa Giê-xu cũng không ngần ngại khi khen tặng Na-tha-na-ên là người chân thật, là người không có sự dối trá. Còn tôi và các bạn thì thế nào? Có phải thật là người lành như Ba-na-ba không, là người chân thật, không dối trá, gian dối như Na-tha-na-ên không? Tôi tin phẩm chất này thu hút nhiều người nhất, vẫn giá trị nhất và đáng tin cho người chưa tin nhất, duy trì-kéo dài sự thành công của một người lâu nhất. Bạn và tôi dám điền tên mình vào chỗ còn thiếu cách can đảm, không chút hoài nghi, đắn đo, hay hổ thẹn không? Vì_________ thật là người lành. Nếu tôi và bạn đã điền vào đó rồi, thì bây giờ liệu những người sống gần chúng ta nhất, biết chúng ta nhiều nhất, liệu họ có vui mừng, hãnh diện điền cuộc đời chúng ta vào đó không?
Một người tốt sẽ sanh ra trái tốt, người lành sẽ sinh ra người lành, nếu người lãnh đạo chưa lột bỏ người cũ, tánh cũ thì chỉ sản sinh ra xác thịt và tánh cũ, giảng cho hội thánh chỉ thêm cũ ra mà thôi. Các bạn và tôi có làm cho danh sách xác thịt mà sứ đồ phao lô nói trong Ga-la-ti 5 dài thêm? Hay sẽ cậy quyền năng Đức Thánh Linh để tiêu diệt bản chất cũ, từ bỏ những việc làm xác thịt. Thánh phao lô kêu gọi các con cái Chúa sống tại thành Rôma cũng như chúng ta ngày nay:“ Đêm đã khuya, ngày gần đến; vậy chúng ta hãy lột bỏ những việc tối tăm mà mặc lấy áo giáp sáng láng”. ( Rôma 13:12). Phao lô cũng nói với tín hữu thành Cô-lô-se rằng: Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Đấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn. ( Cô-lô-se 3:9).
Hội thánh An-ti-ốt thật sung sướng và vinh dự, tự hào khi có được những người lãnh đạo vừa có phẩm chất, có bông trái lành, lại vừa có quyền năng. Kết quả hội thánh được phước cả trong lẫn bên ngoài. Bên trong thì chất lượng thuộc linh, bên ngoài thì số lượng liên miên tràn vào. Đây cũng là điều ước ao lớn lao của hội thánh việt nam chúng ta.
Chúng ta có thể nghĩ trong lòng rằng: Lành hay tốt là điều rất bình thường! Nhưng tôi và các bạn hãy cúi đầu, lắng lòng trước sự hiện diện của Chúa để nhìn vào chính con người mình xem, biết bao nhiêu lần chúng ta đã cố gắng để làm người lành, người tốt trước mặt người khác, trước hội thánh của Đức Chúa Trời. Nhưng trong nơi riêng tư thì sống đời sống tự do, phóng túng, tội lỗi. Chúng ta đã cố gắng che đậy sự giả dối và che đậy những tội lỗi dấu kín của mình, để tỏ ra người hoàn mĩ trong mắt người khác. Đó chẳng phải là chúng ta đang mang trên mình hai con người, hai bộ mặt, hai bản chất sao?
Tác giả thư Hê-bơ-rơ khuyên chúng ta rằng: “nên chúng ta hãy lấy lòng thật thà với đức tin đầy dẫy trọn vẹn, lòng được tưới sạch khỏi lương tâm xấu, thân thể rửa bằng nước trong, mà đến gần Chúa”. Hê-bơ-rơ 10:22.   Thánh Gia cơ cũng nói: “ Hỡi kẻ có tội, hãy lau tay mình, có ai hai lòng, hãy làm sạch lòng đi”. Gia-Cơ 4:8. “ hầu cho anh em ở giữa dòng dõi hung ác ngang nghịch, được nên con cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế gian; Phi-líp 2:15   Lạy Chúa xin giúp chúng con trở nên những Ba-na-ba, những Na-tha-na-ên là những người lành, con người tốt, không dối trá để muối mặn, soi sáng cho cộng đồng nơi chúng con đang sống.
Kinh thánh không nói nhiều đến chức vụ của ông Ba-na-ba, chúng ta không biết ông có giảng giỏi hay không? Chúng ta cũng không biết ông có quyền năng đuổi quỷ, trị bệnh hay không? Chúng ta cũng không biết ông thành lập được bao nhiêu hội thánh? Nhưng kinh thánh cho chúng ta biết: Ba-na-ba thật là người lành, là một con người tốt, có bản chất thiện lành, là người có tâm tánh tốt.
Thưa các bạn! Dù tôi và các bạn không có được quyền năng để đuổi quỷ trị bệnh đi nữa, dù chúng ta không phải là người giảng giỏi, dù chúng ta không thành lập được hội thánh nào? Có những điều đó thì rất tốt. Tạ ơn Chúa! Nhưng nếu không có cũng không sao? Nhưng nếp sống và đời sống chúng ta phải có bông trái lành, có bản chất của Đấng Christ, tâm tính của Đấng Christ, giống Đấng Christ.
Xin chia sẻ với những ai đang có sự thành công bên ngoài mà đổ vỡ bên trong gia đình mình: Dù chúng ta thành công ngoài xã hội, bạn bè mến mộ, hoặc ngay cả thành lập được nhiều hội thánh đi chăng nữa, mà về nhà làm cho gia đình đau khổ, chất gánh nặng thêm, làm dằn vặt người khác, thì thật đáng trách biết bao. Nếu không có bản chất, phẩm hạnh, tâm tánh của Ba-na-ba thì một ngày nào đó chính chúng ta sẽ đạp đổ những gì mình đã lao nhọc mà thôi. Xin Chúa giúp chúng con mang cho người vui mừng khôn xiết, mang về nhà phước hạnh vô biên
Ba-na-ba có nghĩa là: “ Con trai của sự yên ủi” ( Công vụ 4:36). Ba-na-ba tên của ông nói lên phần nào bản chất, tâm tính của con người ông. Ông là người luôn khích lệ, nâng đỡ, yên ủi người khác. Con người ông gắn liền với sự phục vụ Chúa, là người phục vụ Chúa trước hết chúng ta cần phải có đặc tính, phẩm hạnh của Ba-na-ba.
Trước khi Sau-lơ quy đạo, các tín hữu ở Giê-ru-sa-lem đã nghi ngờ và họ nghĩ rằng ông là gián điệp, họ nghĩ ông chỉ giả vờ tin Chúa để len lỏi vào hội thánh phá tán hội thánh mà thôi. Vì trước đó ông đã bắt bỏ tù, giết hại các Cơ Đốc Nhân cả đàn ông lẫn đàn bà. Trong khi Sau-lơ sau này có tên là Phao-lô không được các tín hữu tại Giê-ru-sa-lem tin cậy, thì Ba-na-ba đã đem ông đến giới thiệu ông với các sứ đồ “cột trụ” và thuyết phục họ về sự trở lại đạo và lòng thành thật của Sau-lơ. Cuối cùng ông đã đem Sau-lơ về hội thánh An-ti-ốt và hai người đã rất thành công tại đây.
Ba-na-ba là người luôn khích lệ, nâng đỡ, an ủi người khác. Ông Ba-na-ba biết khích lệ người thay vì làm rơi lệ người. Ông thường nhìn thấy những vết nứt trong cuộc đời của người khác và chữa lành nó, có người đã nói rằng: “ Nếu bạn không thoa mỡ vào chỗ đau của người khác, thì cũng đừng sát thêm muối vào”. Ba-na-ba là mẫu người không nhìn thấy cây đà, hay cái rằm trong mắt người khác, nhưng ông nhìn thấy những sự thiếu sót, những nỗi đau, tổn thương, yếu đuối. Và cảm thông, ghé vai, chung sức, chung lòng với mọi người. Dễ tha thứ, dễ tin cậy, dễ mến, vì Ba-na-ba thật là người lành. Ba-na-ba luôn nâng đỡ người yếu thế và thất thế. Đó là tư cách, ứng xử cao quý của một con người nhân hậu, tấm lòng nhân hậu Ba-na-ba.
Lạy Chúa xin giúp chúng con để muối mặn người và soi sáng người, xin dạy chúng con chiếu sáng như đuốc cho gia đình, hội thánh và cộng đồng chúng con đang sống. Xin dạy chúng con biết sống chân thật, nhân hậu ở bất cứ nơi đâu, dù hoàn cảnh nào. A-men.
Quân Nguyễn.



How to CAST OUT DEMONS and BREAK CURSES

How to CAST OUT DEMONS and BREAK CURSES

By B SUBRITZKY

http://www.swpwarriors.com/text/CastOutDemons.pdf




Description of Tabernacle

 

A Description of the Tabernacle

The Tabernacle is the most complete and marvelous type or “picture” of Christ in all of the Old Testament. As we study the Tabernacle, you will want to refer frequently to the picture of the Tabernacle and its courtyard here (click to open and view this PDF document, which you might like to print out so that you can have it handy as you go through the remaining lessons.)

The Tabernacle is the most complete and marvelous type or "picture" of Christ in all of the Old Testament

The Tabernacle was approximately 45 feet in length and 15 feet in width. The rear end and the two sides were made of boards, standing upright. Each board was approximately 2 feet wide, 15 feet in height, and 2 inches in thickness.

The Tabernacle itself was divided into two unequal chambers. The larger, outer chamber was about 15 feet wide and 30 feet long. It was called “the Holy Place.” It contained three articles—the Table of Show-bread, the Golden Candlestick and the Altar of Incense. The priests went into the Holy Place daily, performing their duties.

The smaller, inner chamber was approximately 15 feet by 15 feet. It was called “the Holy of Holies.” It contained the Ark of the Covenant with the blood-stained Mercy Seat, overshadowed by two cherubim made of pure gold. This was the dwelling-place of God. God told Moses,

“There I will meet with you, and I will commune [speak] with you from above the mercy seat…” Exodus 25:22

Only the high priest went into the Holy of Holies, and he went in only once a year, bearing the blood of the sin offering.

The Tabernacle stood in a courtyard surrounded by curtains of fine, white, pure linen, about 8½ feet high. The curtains enclosed an area of approximately 175 feet in length and 87½ feet in width.

Inside the courtyard were the Brazen Altar where the daily sacrifices were offered and the brass Laver, filled with water, where the priests washed.

There was but one entrance into the courtyard and this was on the east side. Over the entrance hung a curtain of fine-twined linen in blue, purple and scarlet.

Every detail of the materials and construction of the Tabernacle was according to the pattern which God showed Moses on the mountain. The Bible says,

“Moses did look upon all the work, and, behold, they had done it as the LORD had commanded, even so had they done it: and Moses blessed them.” Exodus 39:43

The Tabernacle was set up for use exactly one year after the Passover, when the children of Israel left Egypt. The Bible says,

“Then a cloud covered the tent of the congregation, and the glory of the LORD filled the tabernacle.” Exodus 40:34


The Tabernacle Speaks of Christ

Everything about the Tabernacle speaks of the Lord Jesus Christ. Anyone who lets the Holy Spirit teach him about the Tabernacle will never be led astray into false cults, but will be sure that Jesus Christ is the way to God—the only way.

In the center of this vast encampment we see the Tabernacle.

Let us look down on the children of Israel encamped at the foot of Mount Sinai. We see hundreds and hundreds of tents—as far as the eye can see. In the center of this vast encampment we see the Tabernacle. The courtyard is enclosed by a “fence” of white linen curtains.

There is only one entrance into the courtyard. Just inside that entrance is the Brazen Altar upon which the sacrifice is burning continually. The Brazen Altar points to Christ—the Lamb of God, who died to take away the sin of the world.

Beyond the Brazen Altar is the Laver where the priest washes his hands and feet daily before he goes into the Holy Place. The priest then goes into the Holy Place to trim the lamps on the Golden Candlestick and to place the bread upon the Table of Showbread. Then he goes to the Altar of Incense and places sweet incense on the coals of fire.

On one day out of the year, the Day of Atonement, the high priest goes into the Holy of Holies, into the very presence of God, with the blood of the sin offering. He sprinkles this blood on the Mercy Seat. There the very presence of God was manifested in a glory cloud which is called “the Shekinah glory.” It was there that Jehovah, the God of Israel, dwelled with His people. God said,

“There I will meet with you, and I will commune with you from above the mercy seat, from between the two cherubim which are upon the ark of the testimony…” Exodus 25:22

In the daytime a great pillar of cloud stood over the Tabernacle like a vast umbrella. The pillar of cloud shaded the children of Israel from the burning rays of the desert sun.

Tabernacle by day and by night

In the evening, as the night shadows fell, the pillar of cloud changed slowly into a pillar of fire! In the night time it became a protective light for the children of Israel. How tender is God’s care for His people!

What did the pillar of cloud and the pillar of fire represent? It represented the presence of God in the midst of His people. Even the children of the camp understood this. If you were to ask a small child in the camp about the meaning of the pillar of cloud and the pillar of fire, he would say, “It means that God is with us.

http://ubdavid.org/bible/light/light7-2.html.

The Courtyard

The Tabernacle was the dwelling place of Jehovah—the God of Israel. It stood in the center of the tents of the twelve tribes of Israel. The courtyard surrounding the Tabernacle was enclosed by a “fence” of white linen curtains, standing about eight feet, nine inches high. No one could see over or under these curtains. (If you haven’t already done so, you may wish to open a larger version of this diagram here.)

Tabernacle courtyard

The courtyard was rectangular in shape being about 175 feet long and about 87½ feet wide. The “fence” of white linen was held up by 60 pillars, set into 60 brass sockets which were buried in the sand for a foundation. Each pillar was made secure by cords fastened to brass tent pegs. The pillars were all connected to each other by a silver connecting bar.

Upon the connecting bar of silver hung a curtain of fine-twined white linen. There was only one place of entrance into the courtyard—the “door” of colored curtains on the east side. The one gate or “door” of entrance represents the Lord Jesus. He said, “I am the door: by Me if any man enter in, he shall be saved.” (John 10:9)

In the courtyard with its one door, God is giving us a picture of salvation. Those outside the courtyard are lost; those inside are saved. To be inside the courtyard, in the family of God, is most blessed. It is no wonder that David said,

“A day in Your courts is better than a thousand. I had rather be a doorkeeper in the house of my God, than to dwell in the tents of wickedness.” Psalm 84:10

The whole purpose of the Tabernacle was to show sinful men how they could approach the holy God and have fellowship with Him.

What is the first thing the sinner meets as he turns toward God? He meets the curtains of white linen, a type of the righteousness which man must have to approach God.

As a man stands before the white curtain of linen, he is faced with the fact that he is a sinner. He does not have the righteousness which God requires. The Bible says,

“We are all as an unclean thing, and all our righteousnesses are as filthy rags…” Isaiah 64:6

Apart from Christ, our very best righeousnesses are as “filthy rags.” This is the emblem chosen by the Spirit of God to describe the best of human righteousness, in contrast with what God requires—”fine linen, clean and white.”

He meets the curtains of white linen (graphic copyrighted by New Tribes Mission; used by permission)

God uses this picture of the courtyard with its fine linen, clean and white, to show man his sins and the desperate wickedness of his heart which shuts him out from a holy God.

Shuts him out? No! God has provided a way for sinful man to approach Him. He may enter by the one gate on the east side—the God-provided way! That one way is by the Lord Jesus Christ. Jesus said,

“I am the way, the truth, and the life: no man comes unto the Father, but by Me.” John 14:6

http://ubdavid.org/bible/light/light7-3.html

The Gate

There was but one way of entrance into the courtyard of the Tabernacle. In front of the Tabernacle, facing east, was the one “gate,” composed of beautifully colored curtains. The east in the Scripture is always connected with the rising of the sun. Thus the beams of the rising sun would fall first on the beautiful curtains of blue, purple and scarlet.

What does this one gate represent? It represents the Lord Jesus Christ. Why was there but one gate? Because there is but one way by which the sinner can come to God. The Lord Jesus said, “I am the door; by me if any man enter in, he shall be saved….” (John 10:9)

What does this one gate represent? It represents the Lord Jesus Christ.

How definite are the words of the Lord! There is but one door to heaven—the Lord Jesus Christ. The Bible says,

“Neither is there salvation in any other: for there is none other name under heaven given among men, whereby we must be saved.” Acts 4:12

The gate was a wide gate—some 35 feet wide. It was wide enough so that any or all might enter freely. God is a Savior-God, and when He says, “Whosoever will, may come,” He means it.

The gate was an attractive gate (graphic copyrighted by New Tribes Mission; used by permission)

The gate was an attractive gate—a beautiful curtain of blue, purple and scarlet. The blue speaks of Jesus as the heavenly One. The purple speaks of Him as the royal, kingly One. The scarlet speaks of Him as the Savior, the One who shed His blood for our sins.

The gate was an accessible gate. We often see gates or doors which are locked or bolted. This gate was closed, but it was never locked. All one needed to do to enter was to reach out with the hand and push back the curtain and enter. It was so simple that a child could do it.

So it is with our great salvation. All we have to do is reach out the hand of faith to the Lord Jesus by believing on Him.

Dear friend, have you entered the one gate of salvation by trusting the Lord Jesus Christ as your Savior? Conversion is not an accident; it is a real, personal experience with the Lord Jesus.

In Old Testament times the heathen Gentile nations worshipped many false gods. But God revealed Himself to Israel as the one true and living God. “Hear, O Israel: The LORD our God is one LORD.” (Deuteronomy 6:4)

There was only one gate leading into the courtyard

God likewise revealed to Israel that there was only one way sinful man could approach Him. There was only one gate leading into the courtyard. Why was there only one? Because God had provided for no more. God is sovereign; He has the right to do as He pleases. God has given Jesus Christ, His Son, to us to be our Savior. He is the way to God—the only way.

The gate was for all: the wealthy and the poor, the prince and the beggar alike. A grey-haired grandfather and a little child might enter it side by side.

The gate of the court was wide so that any or all might enter there.

“For God so loved the world, that He gave His only begotten Son, that whosoever believes in Him should not perish, but have everlasting life.” John 3:16

God has made it abundantly clear that He loves sinful men and wants them to be saved. The Bible says that God is “not willing that any should perish, but that all should come to repentance.” (2 Peter 3:9) Why then do men not step through the one gate of salvation? Jesus said, “You will not come to Me, that you might have life.”(John 5:40)

Some might say, “But I am too bad to come to Him.” Oh, but that gate was not for “good” people; it was for sinners. The gospel is God’s good news to guilty sinners. Jesus is the sinner’s Friend, and He wants to be the sinner’s Savior. He said, “I am the door; by Me if any man enter in, he shall be saved.” (John 10:9) “Shall be saved” is the Lord’s word. There is no doubt about it.

It was only one step. One moment the guilty sinner was outside the gate, the white linen curtain was against him, keeping him out. The next moment he was inside, and the curtain was for him, keeping him in.

Receiving Christ as Savior is not a long, tedious process. It is done in a moment. That moment is when the person comes as a sinner to Jesus and receives Him as his Savior.

What a transition takes place in that moment! The sinner has stepped from darkness to light, from death to life, from being an enemy of God to a child of God!

If by chance there is someone reading this who is yet unsaved, let me plead with you to come to God by Jesus Christ. He is the way, the only way, of approach to God. Unless you come God’s way, you will spend eternity in separation from God. But this is not God’s will. He has provided a great salvation for you. Come to Jesus today!

http://ubdavid.org/bible/light/light7-4.html

 

 




The Tabernacle of Moses

The Tabernacle

For six days Moses sat in silent thought.

God first spoke His law to the people; then He called Moses to come to the top of Mount Sinai. The Lord said to Moses, “Come up to Me into the mount…and I will give you tables of stone.” On these two tablets of stone God had written the Ten Commandments with His own finger.

For six days Moses sat in silent thought. Suddenly, on the seventh day, God spoke to Moses out of the cloud, “Speak to the children of Israel…and let them make Me a sanctuary; that I may dwell among them.”(Exodus 25:2, 8)

God revealed to Moses every detail of the construction of the Tabernacle

Jehovah God, the God of Israel, who had redeemed them from the bondage of Egypt and given them His law to live by, was now going to dwell among His people. The “sanctuary,” or dwelling place of God among His people, is called the Tabernacle. God showed Moses the pattern of the Tabernacle and gave him specific instructions regarding the building of it. God said,

“According to all that I show you, after the pattern of the tabernacle, and the pattern of all the instruments thereof, even so shall you make it.” Exodus 25:9

The Tabernacle is of such great importance that 50 chapters are given to explaining its pattern, construction, and service.

The importance of a subject in the Bible can be measured by the space given to it in God’s Word. The Tabernacle is of such great importance that 50 chapters are given to explaining its pattern, construction, and service. This is amazing when you consider that only two chapters are given to the subject of creation.

God revealed to Moses every detail of the construction of the Tabernacle. Nothing was left to Moses’ imagination. Moses simply followed God’s exact instructions. More than 20 times in the book of Exodus we read, “as the LORD commanded Moses.”

Five names are used in the Bible to describe the Tabernacle. It was called “a sanctuary” because it was set apart for God. It was called “the tabernacle” because it was the dwelling place of God among His people. It was called “a tent” because it was the temporary dwelling place of God. It was called “the tabernacle of the congregation” because it was where God met with His people. And it was called “the tabernacle of testimony” because it was the place where the two tablets of stone were kept.

What was the purpose of the Tabernacle? The purpose of the Tabernacle was to show and teach a sinful people how they could approach a holy God and be accepted by Him.

The Tabernacle is of such great importance that 50 chapters are given to explaining its pattern, construction, and service.

Every part of the Tabernacle points to Christ. The sacrifices and the service of the priests all point to Christ. He is the Way—the only Way to God.


The Materials of the Tabernacle

God told Moses to speak to the children of Israel that they might bring Him an offering of materials to be used in building the Tabernacle. No one was compelled to give anything. Moses was to receive offerings only from those who gave willingly out of their love for God. God said,

“Speak unto the children of Israel, that they bring Me an offering: of every man that gives it willingly with his heart you shall take My offering.” Exodus 25:2

God gave Moses a list of the materials that were to be used in the Tabernacle. These materials are all “symbolic.” A symbol is something that stands for or represents something else.

In the Bible God often speaks to us in the language of symbols, and it is wisdom on our part to apply ourselves to learn the meaning of the symbols. All the materials used in the Tabernacle speak of Christ.

Gold speaks of deity and that which is wholly of God. Christ is “God manifest in the flesh.”

Silver speaks of redemption—Christ’s death on the cross for our sins.

Brass or bronze speaks of God’s judgment against sin. On the cross, Christ bore God’s righteous judgment against sin.

Blue Linen speaks of Christ’s deity. Blue is the heavenly color, and Christ is the heavenly One—the One “who came down from heaven.”

Purple Linen speaks of Christ’s royalty, His kingliness. He is “the King of kings” and “the LORD of lords.”

Scarlet Linen speaks of Christ’s humanity and His death on the cross.

Fine Linen or white linen speaks of Christ’s perfect righteousness as a Man.

Goats’ Hair speaks of Christ’s holy separation from evil.

Rams’ Skins Dyed Red speak of Christ’s devotedness to God. He was “obedient unto death, even the death of the cross.”

Badgers’ Skins were the exterior cover of the Tabernacle. They speak of Christ’s ability as a Man to withstand temptation and evil.

Shittim Wood (acacia wood) speaks of Christ’s holy humanity. He was a Man in whom there was no sin.

Oil, used in the lamps, speaks of the Holy Spirit. The Tabernacle had no “windows.”In the things of God, the Holy Spirit is the only source of light.

Spices for Anointing Oil speak of the precious fragrance of Christ. Everything about Him was a precious fragrance to God.

Onyx Stones (precious stones) were woven into the breastplate which the high priest wore. They speak of the saints of God who are ever on the heart of Christ.

http://ubdavid.org/bible/light/light7-1.html




Before and After In Christ

Before we became Christians

Now that we are Christians

 The Bible describes us as:

  • enemies of God (Romans 5:10)
  • helpless (Romans 5:6)
  • ungodly (Romans 5:6)
  • sinners (Romans 5:8)
  • lost (Matthew 18:11)
  • poor (Revelation 3:17)
  • blind (2 Corinthians 4:4)
  • under God’s judgment (John 3:36)
  • dead through our sins (Ephesians 2:1)
  • foolish, slaves to passions (Titus 3:3)
  • doing evil deeds (Colossians 1:21)
  • far from God (Ephesians 2:13)
  • without hope (Ephesians 2:12)
  • walking in darkness (John 8:12)

From the moment we receive Christ into our lives, we have a new relationship with God, and a new life. Here is how the Bible describes us now that we have Christ in our life. We are:

  • at peace with God (Romans 5:1)
  • a child of God (John 1:12)
  • completely forgiven (Colossians 1:14)
  • brought near to God (Ephesians 2:13)
  • sealed with the Holy Spirit (Ephesians 1:13)
  • no longer living in darkness (Ephesians 5:8)
  • members of His kingdom (Colossians 1:13,14)
  • loved by God (1John 4:9,10; John 15:9)
  • given eternal life (John 3:16)
  • secure in God’s love (Romans 8:38,39)
  • saved by God’s grace (Ephesians 2:8,9)
  • Christ dwells in our hearts (Ephesians 3:17)
  • chosen by God (Ephesians 1:4,5)
  • crossed from death to life (John 5:24)
  • alive in Christ (Ephesians 2:15)
  • righteous in God’s eyes (2Corinthians 5:21)
  • led by a caring Shepherd (John 10:27)

Before and After In Christ

April2007 020

This pansy started out as an dried up, dead looking, unattractive seed.  Then the Lord made it into this beautiful flower. What a transformation!

Quiet often when people are saved they are left to themselves and no one comes along beside them and explains how they are different and what has just happened.

We will look at ourselves from God’s point of view before and after we were saved.  Below are the actual words of God and not man’s ideas of mankind.

Before:

Romans 6:23 For the wages of sin is death,

We were spiritually dead.

Romans 3:23 for all have sinned and fall short of the glory of God,

We were eternally separated from God because we were all sinners.

James 4:4 You adulteresses, do you not know that friendship with the world is hostility toward God? Therefore whoever wishes to be a friend of the world makes himself an enemy of God.

We were actually enemies of God.  I didn’t realize that myself.

Romans 8:7 because the mind set on the flesh is hostile toward God; for it does not subject itself to the law of God, for it is not even able to do so,

We were not only enemies but were actually hostile toward God, and helpless.

2 Corinthians 4:3 And even if our gospel is veiled, it is veiled to those who are perishing,

We also were blinded by Satan to the gospel.

2 Timothy 2:26 and they may come to their senses and escape from the snare of the devil, having been held captive by him to do his will.

Satan held us captive to do his will.  We were working for him, but we probably didn’t realize that.

Ecclesiastes 7:20 Indeed, there is not a righteous man on earth who continually does good and who never sins.

Everyone has sinned at some time.

John 8:34 Jesus answered them, “Truly, truly, I say to you, everyone who commits sin is the slave of sin.

We were powerless on our own to overcome sin’s hold on us. It owned us.

1 Corinthians 2:14 But a natural man does not accept the things of the Spirit of God, for they are foolishness to him; and he cannot understand them, because they are spiritually appraised.

We were unable to understand the things of God.

John 15:5 “I am the vine, you are the branches; he who abides in Me and I in him, he bears much fruit, for apart from Me you can do nothing.

We were incapable of living a spiritually fruitful and meaningful life.

Ephesians 2:12 remember that you were at that time separate from Christ, excluded from the commonwealth of Israel, and strangers to the covenants of promise, having no hope and without God in the world.

We were without hope.  No hope for the future, and no hope of accomplishing anything on our own in this world.

God had to reveal himself to us in order that we could be saved. We were hopeless left on our own. He had to open our eyes of understanding and allow us to hear and understand the gospel message.  He gave us the faith we needed to respond and we were saved.  Then he ushered us into his family and gave us eternal blessings.

When I go over this and think about all God has done for me in allowing me to become a believer and all the benefits and blessing that go along with it I am humbled and forever grateful.  I see where I was and what God saved me from.  It is scary to realize that I could have stayed in the “before,” state and my fate would have been eternal hell.  What a Savior! God’s love surpasses any that we know, and his grace is abundantly poured out on us time and again.

After we became a Christian our position in Christ changed dramatically.  Here is how God see us now.

After:

Colossians 2:13 -14 When you were dead in your transgressions and the uncircumcision of your flesh, He made you alive together with Him, having forgiven us all our transgressions, having canceled out the certificate of debt consisting of decrees against us, which was hostile to us; and He has taken it out of the way, having nailed it to the cross.

We were forgiven of all our sins.  Christ bore them on the cross for us.

2 Corinthians 5:17 Therefore if anyone is in Christ, he is a new creature; the old things passed away; behold, new things have come.

We became a new creation in Christ.  That is something we need to understand.  We are truly a new creation, and we can live out a new life here and now.

John 3:3 Jesus answered and said to him, “Truly, truly, I say to you, unless one is born again he cannot see the kingdom of God.”

We had a new spiritual birth.  We were born again.  We became babes in Christ.  And, we have a new home in Heaven.

1 Corinthians 12:13 For by one Spirit we were all baptized into one body, whether Jews or Greeks, whether slaves or free, and we were all made to drink of one Spirit.

We were baptized into the body of Christ by the Holy Spirit.

2 Corinthians 1:21-22 Now He who establishes us with you in Christ and anointed us is God, who also sealed us and gave us the Spirit in our hearts as a pledge.

We were sealed in Jesus Christ, and given the Holy Spirit.

John 10:28 and I give eternal life to them, and they will never perish; and no one will snatch them out of My hand.

We were given the gift of eternal life and we cannot lose it.  We are in God’s hands.

Romans 8:15 For you have not received a spirit of slavery leading to fear again, but you have received a spirit of adoption as sons by which we cry out, “Abba! Father!”

We have been adopted into God’s family.  We need not to fear.

Philippians 3:20 For our citizenship is in heaven, from which also we eagerly wait for a Savior, the Lord Jesus Christ;

We are a citizen of Heaven.  We are in this world but we are not of this world.

Romans 6:22 But now having been freed from sin and enslaved to God, you derive your benefit, resulting in sanctification, and the outcome, eternal life.

We are now freed from sin and a slave of God, with many blessings.

Colossians 1:13 For He rescued us from the domain of darkness, and transferred us to the kingdom of His beloved Son,

We were delivered from darkness to light.

1 Corinthians 10:13 No temptation has overtaken you but such as is common to man; and God is faithful, who will not allow you to be tempted beyond what you are able, but with the temptation will provide the way of escape also, so that you will be able to endure it.

We can defeat any problem because God will not allow any difficulty that can overwhelm us.

Romans 5:3-5 And not only this, but we also exult in our tribulations, knowing that tribulation brings about perseverance; and perseverance, proven character; and proven character, hope; and hope does not disappoint, because the love of God has been poured out within our hearts through the Holy Spirit who was given to us.

We can now realize that God uses our problems and trials as opportunities for our spiritual growth.

1 Peter 2:9 But ye are a chosen generation, a royal priesthood, an holy nation, a peculiar people; that ye should shew forth the praises of him who hath called you out of darkness into his marvelous light:

God has chosen us and blessed us to be different and special so that we can glorify him for what he has done for us.

These are just some of the blessings we have been given when we came to know Jesus as our Lord and Savior.  I pray as you read this over and meditate upon it you will see how much God has changed us from what we were before.

Romans 8:37 Nay, in all these things we are more than conquerors through him that loved us.

We can be more than conquerors through Christ in anything that comes our way in life.  That includes panic attacks and agoraphobia.

We need to ponder this question:  Am I living like a believer or an unbeliever?  Stay tuned.