Session 1 – Kinh Thánh dạy gì về Hôn nhân, Ly hôn, Tái hôn ? (GS Ánh Tuyết)




Bạn cần bao nhiêu dấu hiệu nữa?




Bạn cần bao nhiêu dấu hiệu nữa?

Ngày tái lâm của Chúa Giê-su đang ở ngay trước cửa. Trong thời gian qua, những lời tiên tri trong Kinh Thánh đã liên tục ứng nghiệm rất rõ ràng. Vì thế, mỗi người chúng ta phải tự hỏi rằng chúng ta cần bao nhiêu dấu hiệu nữa để thức tỉnh. Vì Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta, Ngài đã cảnh báo chúng ta đúng lúc để chúng ta có thể chuẩn bị cho ngày tái lâm của Chúa Giê-su.




TỔNG THỐNG DONALD TRUMP VÀ VUA CYRUS

Vào ngày 28/02/2018 vừa qua, tổ chức Đền Thờ (Temple Institue) của Israel đã đúc đồng xu có hình của tổng thống Donald Trump và vua Cyrus của Ba Tư. Vua Cyrus trị vì 2500 năm trước, đã cho phép người Do Thái trở về lại Jerusalem sau khi họ bị lưu đày sang Babylon. Họ đúc đồng xu này để tỏ lòng biết ơn vì ông Trump đã công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel trong tháng 12/2017. Tại sao người Do Thái lại ví ông như vua Cyrus?

Chúng ta hãy đến với sách tiên tri Ê-sai (được viết cách đây khoảng 2700 năm) của Kinh Thánh để biết câu trả lời. Trong sách này, Đức Chúa Trời thách thức chúng ta: “Hãy nói những việc sẽ xảy đến sau nầy, để chúng ta biết các ngươi là thần” (Ê-sai 41:23). Nếu chúng ta nói trước được tương lai thì chúng ta là thần, vì chỉ mình Đức Chúa Trời mới biết điều gì sẽ đến.

1) Đức Chúa Trời chọn vua Cyrus của Ba Tư để xây lại đền thờ Jerusalem và phóng thích dân Ngài

Lúc bấy giờ, dân Israel phản nghịch với Đức Chúa Trời, họ phạm nhiều tội ác và chạy theo thần của dân ngoại. Cho nên, Ngài đã dùng nhiều tiên tri để kêu gọi họ ăn năn trở về với Ngài. Tuy nhiên, họ không những khinh thường lời kêu gọi của Ngài mà còn giết chết phần lớn các tiên tri. Chính vì vậy Đức Chúa Trời công bố sẽ phán xét dân Ngài bằng cách dùng quân Babylon để tấn công nước Do Thái, san bằng đền thờ Jerusalem, tàn sát nhiều người và bắt nhiều người lưu đày sang Babylon. Nhưng Ngài cũng ban họ một niềm hy vọng. Thông qua tiên tri Giê-rê-mi, Đức Chúa Trời cho biết trước là họ chỉ ở Babylon 70 năm, rồi Ngài sẽ mang họ trở về lại Jerusalem (xem Giê-rê-mi 25:11-12).

http://penelope.uchicago.edu/josephus/ant-11.html), sử gia Do Thái Flavius Josephus viết rằng: “Đức Chúa Trời đã tác động đến tâm trí của Cyrus, nên vua đã ban chiếu chỉ cho toàn Tiểu Á: Vua Cyrus truyền như vậy: ‘Vì Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, đã bổ nhiệm trẫm làm vua của cả đất. Trẫm tin Ngài là Đức Chúa Trời mà người Do Thái thờ phượng. Chính Ngài đã nhắc đến tên trẫm trong các sách Tiên Tri và bảo trẫm phải xây nhà cho Ngài tại Jerusalem trong xứ Judea’”. Được biết là những lãnh đạo Do Thái đã cho vua Cyrus xem đoạn Ê-sai 45 nói về ông.

Mời các bạn đọc tiếp bài này ở đây: http://www.angospel.com/tan-the/173-trumpcyrus.html




Bảy Hội Thánh trong sách Khải Huyền

Lịch sử của Hội Thánh đã có nhiều bước phát triển sai lệch. Tuy vậy, cho đến hôm nay, Đức Chúa Trời vẫn luôn khôi phục lại Hội Thánh theo đúng kế hoạch của Ngài. Một bước quan trọng của sự khôi phục này chính là công cuộc Cải Chánh ở nước Đức cách đây đúng 500 năm. Nhưng đó có phải là kết thúc không? Kinh Thánh đã cho biết trước cụ thể từng bước phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua, để hôm nay chúng ta có thể quyết định đi con đường của Đức Chúa Trời.

[embedyt] https://www.youtube.com/watch?v=lvKpYMHRH1U[/embedyt]

Lời mở đầu

Nhiều người biết năm nay là kỷ niệm 500 năm ngày Cải Chánh Giáo Hội. Trong hình này, Martin Luther đứng trước hoàng đế Karl V của nước Đức. Kể từ lúc đó, nước Đức và cả Châu Âu đã thay đổi rất nhiều. Điều này đã xảy ra như thế nào? Điều quan trọng hơn mà chúng ta phải thấy rằng Kinh Thánh đã cho biết trước từng bước phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua.

Hôm nay, chúng ta đi đến sách Khải Huyền, sách ghi lại các khải thị mà Chúa đã ban cho sứ đồ Giăng khi ông bị lưu đày ở đảo Bát-mô. Ông là sứ đồ cuối cùng còn sống. Lúc đó, các Hội Thánh bị tản lạc khắp nơi và đang bị tụt dốc. Trong tình huống này, Chúa Giê-su đã chỉ ra cho Giăng biết những điều quan trọng. Tối nay, chúng ta muốn xem xét những điều này.

Một hôm, ông đã nghe tiếng người nói với mình nên quay lại xem thì thấy “ … bảy chân đèn bằng vàng, giữa những chân đèn có ai giống như Con Người mặc áo dài, thắt đai bằng vàng ngang ngực” (Khải huyền 1:13). Con Người và bảy chân đèn ở đây là trọng tâm của sách Khải Huyền. Con Người này chính là Chúa Giê-su. Tại sao chúng tôi lại thuyết trình về đức tin nơi Chúa Giê-su ở trong trường đại học? Chúng tôi không phải là những nhà thần học, cũng không quan trọng hiểu biết về Kinh Thánh. Tuy nhiên, chúng tôi có những kinh nghiệm giống như kinh nghiệm của sứ đồ Phao-lô, ông đã được Đức Chúa Trời kêu gọi và Ngài đã bày tỏ Chúa Giê-su trong ông. Đó là lời chứng mà tôi và những người trong nhóm Kinh Thánh đã làm chứng trong trường đại học. Đối với chúng tôi, điều quan trọng không phải là hiểu biết hay sự dạy dỗ về Kinh Thánh, mà là quen biết Chúa, trải nghiệm Ngài. Chính Giăng cũng đã thấy Chúa Giê-su ở đảo Bát-mô. Ông cũng đã thấy bảy chân đèn bằng vàng. Bảy chân đèn này hoàn toàn được làm bằng vàng. Cái hình này được xuất phát từ sách Xuất Ai Cập Ký, là một phần trong Lều Tạm mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ. Chân đèn này dùng để thắp sáng trong Đền Tạm. Đây không phải là chân đèn bình thường mà phức tạp hơn nhiều. Nó được làm bằng một khối vàng lớn, bao gồm nhiều nhánh đèn với nhiều nụ hoa và đài hoa hạnh nhân. Khải huyền 1:20 cho biết chân đèn này chính là Hội Thánh. Lúc đó, một thành phố chỉ có một Hội Thánh. Tại sao chân đèn này được gọi là Hội Thánh? Chúa Giê-su đã nói trong Ma-thi-ơ 5:14 “các ngươi là ánh sáng của thế giới”. Hội Thánh phải bày tỏ ánh sáng về Đức Chúa Trời và ý của Ngài. Chân đèn này không chỉ được bọc vàng mà được làm từ một khối vàng lớn. Có nghĩa là Hội Thánh của Đấng Christ phải được bản tính của Đức Chúa Trời, kinh nghiệm với Chúa, nhân tính của Chúa và sự công bằng của Ngài đổ đầy cách hoàn toàn. Trong bài này, chúng ta sẽ tìm hiểu xem Hội Thánh ngày nay tương xứng với hình này như thế nào.

Bây giờ, chúng ta xem bảy thư mà Giăng gửi cho bảy Hội Thánh trong sách Khải Huyền. Ngày nay, bảy Hội Thánh này thuộc nước Thổ Nhĩ Kỳ. Tên của bảy Hội Thánh là tên của bảy thành phố: Ê-phê-sô, Si-miệc nơ, Bẹt-găm, Thi-a-ti-rơ, Sạt-đe, Phi-la-đen-phi và Lao-đi-xê. Bảy thư này đều có ý nghĩa, tất cả đều là lời của Chúa Giê-su, Ngài muốn khiển trách Hội Thánh của Ngài. Các thư này nói lên nguyên lý thuộc linh của Hội Thánh ngày nay. Bảy lá thư này đã nói tiên tri về toàn bộ sự phát triển Hội Thánh của Chúa trong 2000 năm qua. Chỉ cần 2 chương thôi nhưng đã mô tả được toàn bộ lịch sử phát triển của Hội Thánh trong 2000 năm qua. Thật là ấn tượng! Tại sao lại là số 7? Vì số 7 trong Kinh Thánh mô tả công việc trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Cũng như Đức Chúa Trời đã phục hồi lại trái đất trong bảy ngày thì bảy Hội Thánh cũng cho biết Đức Chúa Trời sẽ khôi phục lại Hội Thánh và làm nó trọn vẹn như thế nào. Các thư này rất quan trọng đối với chúng ta. Chúng ta phải hiểu và biết áp dụng nó.

Hội Thánh Ê-phê-sô

Chúng ta hãy bắt đầu với thư gửi cho Hội Thánh Ê-phê-sô. Cái tên “Ê-phê-sô” nghĩa là “đáng khao khát” và cũng có nghĩa là “bị buông ra”. Chúng ta sẽ thấy mỗi tên của thành phố đều có một nghĩa quan trọng đối với thời kỳ phát triển của Hội Thánh. Trong thư này, Chúa Giê-su giới thiệu Ngài là Đấng có bảy ngôi sao trong tay phải Ngài. Có nghĩa là lúc đó, Chúa có nhiều người dẫn dắt trung tín trong Hội Thánh, điển hình là các sứ đồ. Sau đó, Chúa cũng cho biết là trong thời gian này, Hội Thánh đã từ bỏ tình yêu ban đầu. Chúa nói: “Ta có điều trách ngươi, đó là ngươi đã bỏ tình yêu ban đầu”. Tình yêu ban đầu là tình yêu tốt nhất dành cho Chúa Giê-su. Vì vậy mà Chúa nói: “Hãy ăn năn!”. Đây không phải là sự ăn năn như lúc mới tin Chúa mà đây là sự ăn năn thường xuyên mỗi khi chúng ta rời xa tình yêu ban đầu dành cho Chúa. Chúng ta thấy vào thời đó Hội Thánh đã không còn tình yêu ban đầu đối với Chúa. Trong thư gửi cho Ti-mô-thê, Phao lô cho biết tất cả các Hội Thánh ở Tiểu Á đã rời bỏ ông (xem 2.Ti-mô-thê 1:15). Họ đã rời bỏ một người anh em hoàn toàn tuyệt đối cho Đấng Christ. Tại sao? Tại vì họ đã từ bỏ tình yêu ban đầu, là tình yêu tuyệt đối dành cho Chúa. Có cái gì đó đã len lỏi vào giữa họ và Đấng Christ. Chúa cũng nói: “nếu ngươi không ăn năn thì Ta sẽ cất chân đèn của ngươi khỏi chỗ nó”. Nếu tình trạng Hội Thánh như vậy thì Hội Thánh không còn là lời chứng của Chúa và cũng không còn ánh sáng của thế giới.

Tuy nhiên, Hội Thánh này cũng có một điều mà Đức Chúa Trời đẹp lòng là họ ghét những việc làm của đảng Ni-cô-La mà Ngài cũng ghét nữa. Việc làm của đảng Ni-cô-la là gì? Trong tiếng Hy Lạp, từ Ni-cô-la bao gồm hai từ “Ni-cô” có nghĩa là “thống trị” và “la” có nghĩa là “dân”. Như vậy, đảng Ni-cô-la là phần thiểu số đang thống trị dân Chúa. Đó chính là hệ thống hàng giáo phẩm – giáo dân. Ngày nay, chúng ta thấy rằng hệ thống này đã trở nên phổ biến trong Cơ Đốc giáo. Lúc đó, Hội Thánh Ê-phê-sô đã ghét đảng Ni-cô-la này và đã không chấp nhận nó.

Bây giờ chúng ta hãy xem sơ đồ của lịch sử Hội Thánh từ thời Hội Thánh ban đầu cho đến khi Chúa Giê-su trở lại. Lá thư gửi cho Hội Thánh Ê-phê-sô là thời kỳ ban đầu của Hội Thánh cho đến hết thế kỷ thứ nhất. Vào thời đó, Giăng là sứ đồ cuối cùng còn đang sống. Trong thời kỳ này, chúng ta thấy Hội Thánh đã bắt đầu sa ngã vì Hội Thánh đã từ bỏ tình yêu ban đầu dành cho Chúa. Tóm lại, Hội Thánh Ê-phê-sô tượng trưng cho các Hội Thánh trong thời các sứ đồ. Thật ra, Chúa muốn Hội Thánh phải luôn vinh hiển cho đến khi Chúa trở lại và phải có tình yêu ban đầu, cũng như không được sa ngã. Tuy nhiên chúng ta thấy là ngay trong thế kỷ đầu thì Hội Thánh đã bắt đầu tụt dốc.

Hội Thánh Si-miệc-nơ

Bây giờ chúng ta đi đến với thư thứ hai để tìm hiểu xem Chúa Giê-su muốn nói gì với chúng ta. Từ “Si-miệc-nơ” theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là một dược. Trong Kinh Thánh, từ “một dược” có liên quan rất nhiều đến chịu khổ. Ví dụ, một dược được nhắc đến khi Chúa chịu đóng đinh. Hơn nữa, từ “một dược” cũng liên quan đến từ “cay đắng”. Nếu đọc thư này thì cũng có thể hiểu nghĩa của từ “Si-miệc-nơ”. Chúa Giê-su nói: “Ta biết sự hoạn nạn, nghèo khó,…những lời phỉ báng… ngục tù”. Nhưng đặc biệt là hoàn toàn không có một lời phê bình nào của Chúa. Điều này nói lên rằng Đức Chúa Trời đánh giá rất cao khi dân Ngài sẵn sàng chịu khổ vì Ngài. Rồi Chúa Giê-su nói Ngài là “Đấng đã chết nhưng đã sống lại” và khích lệ Hội Thánh “trung tín cho đến chết”. Điều này cho biết rất rõ là trong thời gian này sẽ có rất nhiều người tử đạo, nhưng với một lời hứa là “mão miện của sự sống”. Có nghĩa là sẽ sống lại và sẽ cùng trị vì với Chúa.

Ở đây, Chúa Giê-su cũng cho biết họ sẽ gặp hoạn nạn trong 10 ngày. Lịch sử cho biết là từ khi thời kỳ của mười hai sứ đồ sắp kết thúc, thì có mười cuộc bức hại các Cơ Đốc nhân rất lớn trong đế chế của La Mã. Tôi liệt kê 10 hoàng đế La Mã ở đây, bắt đầu là Nero. Người ta nói hắn là hoàng đế La Mã tàn bạo nhất. Hắn đã bắt Cơ Đốc nhân làm đuốc thắp sáng và đóng đinh các Cơ Đốc nhân. Người kế tiếp là Domitian, là người đã bắt Giăng đi lưu đày. Người thứ bảy là Decius đã bắt đầu bức hại các Cơ Đốc nhân trên toàn đế chế La Mã. Chính phủ đã tổ chức sự bức hại đó. Hoàng đế thứ mười là Diocletian đã tiến hành các cuộc bức hại Cơ Đốc nhân hết sức tàn bạo. Mục tiêu của hắn là loại bỏ cái tên Giê-su Christ ra khỏi trái đất này. Hắn đã ra lệnh cho đốt toàn bộ sách của Cơ Đốc nhân, đặc biệt là Kinh Thánh. Nếu ai bị phát hiện đang đọc Kinh Thánh thì sẽ bị bỏ vào tù. Các Cơ Đốc nhân trên toàn đế chế La Mã bị giết bởi thú dữ, bởi rìu, và đóng đinh… Vậy ai đã đứng sau các cuộc bức hại Cơ Đốc nhân này? Kinh Thánh nói rõ là ma quỷ. Chúa Giê-su không nói là các hoàng đế mà Ngài nói là ma quỷ. Vì Hội Thánh là cái mà ma quỷ muốn hủy diệt. Trong các giai đoạn của đế chế La Mã, hắn tìm mọi cách để làm điều đó.

Như vậy, trên sơ đồ là thời kỳ Hội Thánh Si-miệc-nơ. Chỉ một mình cái tên “Si-miệc-nơ” đã là một lời tiên tri rất rõ ràng về những gì sẽ xảy ra: Hội Thánh sẽ bị bức hại bởi các hoàng đế La Mã, và đặc biệt là bởi 10 cái tên hoàng đế được liệt kê ở đây. Thời kỳ này được kết thúc vào năm 313 SCN. Chính xác vào thời gian đó thì chúng ta thấy có một sự phát triển khác

Các bạn có thể xem hết bài ở đây.




MA QUỶ, TÀ LINH, SATAN, LUCIFER LÀ GÌ? (BÀI SỐ 32)

MA QUỶ, TÀ LINH, SATAN, LUCIFER LÀ GÌ? (BÀI SỐ 32)

Ngày nay có nhiều người đã tin Chúa lâu năm rồi nhưng vẩn thắc mắc về vấn đề gọi là ma quỷ, lucifer, satan, tà linh hay uế linh, v.v. mà không dám hỏi ai, ngại ngùng, một đề tài ít ai dám nói đến vì sợ không dám đá động đến chúng nó. Hôm nay Chúa đưa ra đề tài cho tôi viết để làm sáng tỏ mọi sự việc hầu không ai thắc mắc về vấn đề nầy nữa.

1-MA QUỶ LÀ GÌ ? AI ĐÃ TẠO DỰNG RA NÓ?

Trước khi loài người được dựng nên, ma quỷ đả có mặt trên đất rồi. Đức Chúa Cha, đấng tạo hóa đã tạo dựng ra các thiên sứ để thờ phượng và hầu việc Ngài. Ngài taọ dựng các thiên sứ bằng Lời của Ngài, bằng thần linh như thần linh sống bên trong chúng ta. Đấng tạo hóa là Đức Chúa Trời không tạo dựng ra ma quỷ, không làm ra tội lổi. Trong số các thiên sứ Đức Chúa Trời đã tạo dựng có một thiên sứ chê-ru-bin tên là Lucifer (nghỉa là: sao mai, sự sáng láng) đã kiêu ngạo, muốn dấy mình lên bằng Đức Chúa Trời, phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời và kéo theo một phần ba các thiên sứ khác theo phe nó cũng phãn nghịch lại Đấng tạo hóa và bị Ngài đuổi ra khỏi thiên đàng và được Ngài đổi tên nó là satan (có nghỉa là kẻ thù nghịch, kẻ chống đối, kẻ kiện cáo) và những kẻ theo phe chúng nó gọi là ma quỷ, tà linh hay uế linh.

Biểu tượng của Lucifer là con rồng, con quái vật của biển. Nhưng từ khi Đức Chúa Trời tạo dựng ra loài người, con rồng lấy hình hài con rắn để dụ dổ bà Eva phạm tội ăn trái cấm, bị Đức Chúa Trời đã rủa sả nó, và phạt nó biến thành con rắn vì nó có lưởi lừa dối và nọc độc giết người. Nó bị Chúa phạt phải bò bằng bụng, ăn bụi đất trọn đời và Ngài ban cho loài người uy quyền giày đạp đầu con rắn là quỷ satan. Nhưng chúng được quyền cắn gót chân loài người. Sáng thế ký 3:14

Mặc dầu satan đã bị Đức Chúa Trời rủa sả nhưng chúng vẩn còn đi lừa dối loài người cho rằng chúng vẩn còn là ngôi sao mai sáng láng, đi dụ dổ những người trong thế gian và những ai thiếu sự hiểu biết lời Chúa trong Kinh Thánh đi theo chúng nó.

2-AI BAN CHO MA QUỶ QUYỀN LỰC?

Đức Chúa Trời đuổi satan và ma quỷ ra khỏi thiên đàng nhưng Ngài chưa tước bỏ quyền phép siêu nhiên cuả chúng nó, nhưng Ngài giới hạn và bắt chúng nó phải xin phép Ngài trước khi hành động. (Gióp 1:18-12; 2:3-7; 1Các Vua 22:21-22)
Quyền lực của ma quỷ mạnh hay yếu hoặc vô hiệu lực là tùy thuộc vào sự hiểu biết của mổi người về luật pháp của Đức Chúa Trời. Nếu người đó không biết luật pháp của Chúa thì người đó sẽ dể bị satan dẩn dắt sa vào sự vi phạm luật pháp của Ngài và người đó biến thành tội nhân. Khi là tội nhân thì ma quỷ được quyền hợp pháp sử dụng quyền lực của chúng nó để cầm buột người ấy cho đến chết nếu người ấy không biết ăn năn tội lổi mình để được Chúa giải cứu ra khỏi ách thống trị của chúng nó.
Cho dù ma quỷ có quyền lực siêu nhiên , nhưng nếu người đó không ưa thích phạm tội thì ma quỷ không thể sử dụng quyền lực siêu nhiên của chúng để sâm nhập vào phá người đó để áp chế hoặc hành hại người đó được.
Satan và các ma quỷ đều là vật thọ tạo bởi Đức Chúa Trời cho nên chúng phải chịu phục dưới sự tể trị của Ngài. Chúng có thể sử dụng quyền lực của chúng trên những người có tội và tùy theo mức độ nghiêm trọng của tội lổi mà chúng có thể sử dụng quyền lực siêu nhiên để gây ra tai họa hay tiêu diệt người đó. (1 giăng 5:19)

3-MA QUỶ CÓ THỂ VÀO TRONG THÂN THỂ NGƯỜI TIN CHÚA ĐƯỢC KHÔNG?
Mặc dù chúng ta là những môn đồ của Đấng Christ nhưng chúng ta vẩn còn mang thân thể xác thịt. Vì cớ nhu cầu của thân thể, xác thịt, cho nên chúng ta phải chịu sự cám dổ và những sự thử thách hằng ngày.
Như Câu chuyện Phi-e-rơ trong Kinh Thánh (Mác 8:33). Phiero đã mở của sho satan nhãy vào vì lời khen của đồng đạo và của Chúa Jesus. Và cũng như câu chuyện Anania và Saphira trong Công vụ 5:1-5 hai vợ chồng nghe theo lời ma quỷ mà nói dối với Phie-rơ trong việc bán nhà của mình rồi giấu tiền dâng vào công quỷ hội thánh phải bị chết tại chổ.
Một khi mình đã phạm tội thì ma quỷ có quyền hợp pháp nhãy vào người đó bất kể người đó có mang chức vụ là gì đi chăng nữa. Ma quỷ có quyền thống trị trong sự tối tăm, tội lổi. (1 Giăng 3:8)

4-LÀM THỂ NÀO ĐỂ THOÁT KHỎI QUYỀN LỰC CỦA MA QUỶ:
Chúng ta phải ăn năn tội lổi và lấy lại uy quyền trên quỷ satan như từ lúc ban đầu mà Đức Chúa Trời đã ban cho loài người từ buổi sáng thế trước khi loài người phạm tội ăn trái cấm bị Chúa đuổi ra khỏi vườn Ê-den. (Ê-phê-sô 6:10-12; Gia cơ 4:7; 1 Giăng 3:8)
Nhiều người đã làm theo cách ăn năn khước từ theo lời chỉ dẩn cách 5 ngón tay cho một tội lổi kể từ năm 2015 cho đến nay, có hàng ngàn người đã tự đuổi ma quỷ ra khỏi họ theo cách nầy mà không cần xin người khác làm giải cứu cho họ nữa. Chúa chúng ta thật là trên cả tuyệt vời đã giúp cho chúng ta có cách để ăn năn tội lổi lấy lại được uy quyền trên tà linh và bênh tật. Cách nầy các bạn thấy trong quyển sách gọi là “TỰ DỌN RÁC TÂM LINH” là cách tự ăn năn đuổi quỷ cho mình. Hay sách mới trên hình bìa avatar của tôi gọi là :”DỌN SẠCH LÒNG ĐỂ GẶP ĐỨC CHÚA CHA” là biên soạn mới gồm có 3 phần A, B, C, đầy đủ hơn trong vấn đề liên quan đến cách ăn năn tội lổi, tự đuổi tà linh hay uế linh cho mình ra khỏi ách thống trị của tội lổi hầu trở về nhà Cha có uy quyền Cha ban cho trên tất cã tà linh va bênh tật trở lại như buổi ban đầu.

5-THÁI ĐỘ CỦA CHÚNG TA ĐỐI VỚI MA QUỶ:

Chúng ta không nên nhạo báng, rủa sả, khinh thường ma quỷ
Chúng ta đuợc phép Chúa ban cho hủy phá công việc của chúng nó
Chúng ta không được dâng sự tôn trọng cho ma quỷ, không được dùng môi miệng của chúng ta khen tặng chúng nó như nói rằng ma quỷ cũng làm phép lạ v.v. vì chúng nó đến để cươp giết và hủy diệt (Giăng 10:10), chúng là cha của sự nói dối và giết người (Giăng 8:44)
Chúng làm phép lạ là để lừa bịp người ta để bắt linh hồn người đó thuộc về chúng nó. Che giấu tội lổi.
Chúa Thánh Linh cáo trách người ta về tội lổi giúp ăn năn để đuợc chữa lành và giải cứu loài người khỏi sự tội và sự chết. Phép lạ của Chúa Thánh Linh là để tôn vinh Đức Chúa Jesus Christ. Còn công việc của ma quỷ là để tôn vinh chúng nó. (1 Giăng 4:4; Rô-ma 8:3-4; Giăng 12:47)

Hy vọng rằng bài viết ngắn nầy sẽ giúp các bạn hiểu thêm chút it về những thắc mắc của các bạn liên quan đến vấn đề ma quỷ, lucifer, satan , tà linh , uế linh v.v. bổ túc thêm trong những bài viết trước. Cầu xin Chúa giúp các bạn đọc va hiểu thêm rằng Chúa cho chúng ta có được uy quyền trên ma quỷ và ra lệnh cho chúng nó phải thối lui trả lại sự tự do cho các bạn trong Danh Đức Chúa Jesus Christ. Amen!
(Sưu tầm và viết theo sự bày tỏ của Đức Chúa Cha, soi sáng bởi Chúa Thánh Linh, trong danh Đức Chúa Jesus)




SÁCH LÀM CHỨNG VỀ CHÚA CỦA CỐ MỤC SƯ NGUYỄN DUY XUÂN (Tải về đọc)

MS Xuan.Trọn Bộ – VNSÁCH




9 CÁCH TÔN CAO CHÚA NƠI LÀM VIỆC

9 CÁCH TÔN CAO CHÚA NƠI LÀM VIỆC

Nhiều người cho rằng “lao động vì mưu sinh, làm việc để có tiền trang trải cuộc sống”… Có bao giờ bạn nghĩ: Chúa đặt bạn nơi đang làm việc để bạn bày tỏ Chúa cho đồng nghiệp?

Có rất nhiều cách làm vinh hiển danh Chúa nơi làm việc, đây chỉ là một vài điểm khởi đầu. Bạn có thể thêm vào danh sách dưới đây những gì Chúa bày tỏ. Cốt yếu là: Dù bạn làm gì, hoặc ăn hoặc uống hoặc làm việc… hãy làm tất cả để Đức Chúa Trời được tôn vinh như Ngài xứng đáng.

Nhờ cậy Chúa

Làm việc trong sự nương cậy Chúa. Không có Ngài bạn không thể thở, suy nghĩ, cảm nhận, thậm chí trò chuyện, nói chi đến “ảnh hưởng thuộc linh” nơi công sở. Sáng thức dậy, hãy để Chúa biết bạn khát khao Ngài. Hãy cầu nguyện dâng trọn ngày làm việc cho Chúa và xin Ngài giúp đỡ.

“Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con; phàm trong các việc làm của con, khá nhận biết Ngài, thì Ngài sẽ chỉ dẫn các nẻo của con (Proverbs/Châm Ngôn 3:5-6).

“Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái; vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được” (John/Giăng 15:5).

Trung thực

Hãy trở nên đáng tin cậy cách toàn diện và chi tiết nhất trong công việc. Đúng giờ, tập trung công việc trọn thời gian. “Ngươi chớ trộm cắp”, nhiều người trộm thời gian của chủ bằng… lười biếng, chứ không hẳn về tiền bạc.

Trau dồi kỹ năng

Hãy trở nên chuyên nghiệp hơn trong mọi việc. Đức Chúa Trời không chỉ ban ơn cho lòng trung thực, mà còn ban khả năng nữa. Hãy trân trọng món quà ấy và là người quản gia thật tốt. Việc phát triển khả năng đặt trên nền tảng nương cậy Chúa và lòng trung thành.

Định hướng cho doanh nghiệp

Khi bạn có thể ảnh hưởng và cơ hội, hãy tạo nét đặc biệt cho văn hóa công sở, để những kết cấu, chính sách, nguyện vọng và mục tiêu đều hướng đến Đấng Christ.

Ảnh hưởng

Hãy hướng đến những việc ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống hơn là phá hoại tâm hồn. Nhiều ngành công nghiệp gây những tác động tồi tệ (phim ảnh khiêu dâm, cờ bạc, nghiện ngập, phá thai, lừa đảo…). Nhưng cũng có nhiều ngành tác động tốt đẹp cho cuộc sống, không ảnh hưởng tiêu cực đến linh hồn. Hãy nhờ cậy Chúa hướng dẫn. Bạn có cơ hội và dịp tiện để hành động.

Yêu thương

Hãy phục vụ người khác: xung phong mua thức ăn, lái xe, chuẩn bị cho buổi dã ngoại… Hãy quan tâm đến người khác, không chỉ chuyện phiếm, mà còn là những gánh nặng, tổn thương của họ. Hãy yêu đồng nghiệp để họ biết về Đấng Yêu thương, Đấng gánh lấy mọi gánh nặng…

Mối quan hệ tốt

Nơi làm việc là “mạng lưới” các mối quan hệ được xây dựng bằng giao tiếp. Hãy đem lối sống Cơ đốc vào nơi làm việc khi giao tiếp với đồng nghiệp: đừng giấu ánh sáng Chúa, hãy chiếu ra như ngọn đèn đặt nơi cao. Vui vẻ. Gần gũi. Hân hoan.

Tiền bạc

Chỗ làm là nơi bạn kiếm (và tiêu) tiền, tuy vậy, tiền bạc là của Chúa chứ không phải của bạn. Bạn chỉ là người được giao trách nhiệm quản lý. Hãy biến những gì bạn kiếm được trở thành dòng chảy của lòng phóng khoáng theo cách quản lý tiền bạc của Chúa. Đừng chỉ để kiếm tiền. Hãy làm, có tiền để giúp đỡ và đầu tư vào “thử thách” dâng hiến (Malachi 3:10). Hãy khiến đồng tiền bạn làm ra nói lên Đấng Christ mới là châu báu thật sự.

Biết ơn

Luôn tạ ơn Chúa vì cuộc sống, sức khỏe, công việc… Hãy là một nhân viên biết ơn thay vì một người hay phàn nàn, để lòng biết ơn Chúa tuôn chảy trong tinh thần khiêm nhường. Hãy đặt mục tiêu được biết đến như một người luôn tràn đầy hy vọng, khiêm tốn và biết ơn Chúa nơi làm việc.

“Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm” (I Corinthians/I Cô-rinh-tô 10:31)

 




5 THÓI QUEN GIẾT CHẾT TĂNG TRƯỞNG THUỘC LINH

Điều gì làm đức tin bạn cằn cỗi, xa cách Chúa?

1. Nóng giận

Một anh chàng mất bình tĩnh với vợ và làm những điều khiến anh vô cùng hối hận. Tức giận luôn là vấn đề khi chúng ta mất bình tĩnh. Tôi không nói đến sự phẫn nộ chính đáng, ví dụ khi thấy trẻ bị ngược đãi, bỏ rơi hay nạn phá thai, cướp bóc… thì tức giận là đương nhiên.

Mất bình tĩnh là khi từ ngữ ngớ ngẩn “bay” ra từ môi miệng bạn trong những hoàn cảnh không đáng: ai đó chen ngang khi bạn đang chờ đến lượt. Bạn không bao giờ có thể thu hồi lại những từ đã nói, và để thu dọn thiệt hại gây ra khi nóng giận, bạn phải mất gấp 10 lần thời gian phát ra cơn giận đó.

James viết: “Cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời“, vì vậy chúng ta nên “bỏ đi mọi điều ô uế, và mọi điều gian ác còn lại” (James/Gia-cơ 1:20-21). Nóng giận phá huỷ sự tăng trưởng thuộc linh, vì bạn luôn phải kiểm soát thiệt hại bằng cách cố gắng xin lỗi, ăn năn, nó phá hủy lời chứng Cơ đốc của của bạn.

2. “Bỏ sự nhóm lại”

Tôi biết một cặp vợ chồng gặp vấn đề với Hội Thánh. Họ không thường xuyên đi nhà thờ. Nếu có 5 ngày Chúa Nhật, họ sẽ vắng 2 ngày, sau đó là 3 ngày. Một thời gian sau, họ hoàn toàn bỏ nhóm. Người đàn ông bắt đầu uống rượu và bị cuốn vào những nội dung khiêu dâm. Vợ ông sắp bỏ ông, và ông liên lạc với tôi để được tư vấn. Điều mà ông và vợ đã làm là “bỏ qua sự nhóm lại như mấy kẻ quen làm” (Hebrews/ Hê-bơ-rơ 10:25), và họ đã bỏ lỡ sự khích lệ lẫn nhau trong Hội Thánh (Hebrews/ Hê-bơ-rơ 10:26).

Bỏ việc nhóm lại nghĩa là không ở trong thân thể Đấng Christ, đánh mất niềm vui thờ phượng Chúa. Họ bỏ lỡ mối thông công của anh em trong Chúa và vụt mất cơ hội được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa. Họ “chết đói” vì thiếu Bánh hằng sống, thuộc linh cằn cỗi. Đó là nguyên nhân khiến họ ly dị.

3. Không đọc Kinh Thánh và cầu nguyện

Cầu nguyện là nhịp đập tâm linh của tín hữu. Nhịp độ chậm chạp hoặc giảm đi, đó là sự suy giảm thuộc linh, sự liên kết giữa họ với Đức Chúa Trời cũng bị ảnh hưởng. Không đọc Kinh Thánh thường xuyên cũng giết chết sự tăng trưởng thuộc linh. Nhiều người đang phải vật lộn với đức tin: họ nghi ngờ sự cứu rỗi, sau đó là ngừng đọc Kinh Thánh. Càng ít cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, càng có nhiều thói quen không tốt. Đọc Kinh Thánh làm giảm bớt nghi ngờ, tương tự với sự cầu nguyện.

4. Không công chính

Nếu không công chính, chúng ta đang làm buồn Đức Thánh Linh và dập tắc công việc của Ngài trong chúng ta. Một số tín hữu đang gian lận thuế. Romans/Rôma 13:7 chép “trả cho mọi người điều mình đã mắc: nộp thuế cho kẻ mình phải nộp thuế; đóng góp cho kẻ mình phải đóng góp; sợ kẻ mình đáng sợ; kính kẻ mình đáng kính”.

Không công chính giết chết tăng trưởng thuộc linh. Bạn không thể đọc Kinh Thánh khi Kinh Thánh kết án sự thiếu công chính, Kinh thánh làm bạn khó chịu. Không công chính không chỉ giết chết sự tăng trưởng thuộc linh, nó còn cướp đi niềm vui cứu rỗi.

5. Ích kỷ

Sứ đồ John/Giăng viết: “Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đương cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được?” (I John/I Giăng 3:17). Đó là câu hỏi rất hay. Có người dâng hiến cho Hội Thánh, ông nói: “Tôi đã cho Hội Thánh 1.500 đô, tôi nghĩ Hội Thánh nên…”. Dù ông ấy hào phóng, nhưng ông vì lợi ích cá nhân, ông muốn kiểm soát Hội Thánh.

Nhiều người ít dành thời gian, công sức và tiền bạc cho Chúa, cho anh em. Nhưng khi gặp vấn đề, họ hỏi: “Chúa ở đâu? Bạn bè tôi đâu?”. Vậy, bạn đã ở đâu khi người lân cận cần giúp đỡ nhưng bạn không sẵn lòng? Đức Chúa Trời là Đấng ban cho rời rộng, và tôi nghĩ tất cả chúng ta cũng nên hào phóng hơn.

Hãy đo nhiệt độ thuộc linh bạn và tự hỏi: Tính khí của tôi đang cai trị tôi, hay tôi đang kiểm soát tính khí mình? Cuộc sống cầu nguyện và đọc Kinh Thánh của tôi có giảm sút không?

Nguyện Đức Chúa Trời ban phước cho bạn nhiều hơn.

Tác giả: Mục sư Jack Wellman; Bản dịch.




THÂN THỂ KHÔNG NÊN XÂM-GỌT-ĐỘN HAY SỬA SẮC ĐẸP (Bài số 30)

THÂN THỂ KHÔNG NÊN XÂM-GỌT-ĐỘN HAY SỬA SẮC ĐẸP (Bài số 30)

(Sưu tầm)

Mọi thứ mà Đấng Tạo Hóa, là Thượng Đế, là Đức Chúa Trời dựng nên trên thân thể này vốn không có bất cứ thứ gì là dư thừa, không có bộ phận nào mà không có mục đích, không có chi tiết nào mà không có chức năng nhất định của nó. 
Song, con người ngày càng muốn làm mất dần đi, cố tình làm biến dạng hay xâm phạm vào thân thể mình một cách thô bạo: Nào là xăm – xâu – gọt – độn thì có đủ cả. Chỗ nào xăm được là xăm; nơi nào xâu được là xâu; thứ nào gọt được thì gọt hay chỗ kia độn được thì độn… vv và vv. Thôi thì muôn hình vạn trạng, khó kể hết ra được. 
Tất cả thì suy cho cùng thì cũng chỉ là thỏa mãn cái mà người ta gọi là đẹp, là thời trang rồi thì thời thượng, có người thì chỉ là thú vui vô bổ, làm đẹp bất chấp; kẻ thì chỉ là chạy theo phong trào để cho bằng bạn bằng bè, chỉ là không thua chị kém em hay chỉ là thích thể hiện, muốn khác người dẫu rằng có lố bịch, nhố nhăng và kệch cỡm đến đáng sợ. Mọi lý do đưa ra để lý luận hay thanh minh cho hành động này cũng đều là ngụy biện, hãy thôi bất chấp để chấp nhận một thực tế rằng: Giá trị con người vốn không hề nằm ở cái vẻ bề ngoài tầm thường ấy. 

Cơ thể con người là một công trình hoàn hảo, trọn vẹn và đầy thiêng liêng vì đó là sản phẩm mang hình ảnh của Đấng Tạo Hóa là Đức Chúa Trời – Đấng Sáng Tạo vũ trụ này.
Trái đất này chỉ là hạt bụi giữa vũ trụ bao la, giữa các tầng trời vô tận. Con người giữa trái đất này quá sức nhỏ bé, nhưng đầy khôn ngoan để có thể làm đủ mọi việc lớn lao. Con người có thể bay lên tận trời cao kia, xuống sâu trong lòng đất, vào tận rừng sâu hay có mặt ở dưới đáy đại dương mênh mông vô tận kia để khám phá và sinh tồn; con người là loài duy nhất trên trái đất này có thẩm quyền cai trị mọi loài xác thịt trên đất, dẫu cho mọi loài có lớn hơn thân thể này gấp cả mấy chục lần. Đó là đặc ân mà Đấng Tạo Hóa ban cho. 

Đấng Tạo Hóa tạo dựng và đặt để con người trên đất và dưới Trời này vốn có mục đích, bởi vậy chưa bao giờ sự có mặt của con người giữa đất này là … tự nhiên mà có.
Ai gặm nhấm thân thể mình thì đang chống lại chính mình nhưng đáng sợ hơn hết là chống lại Đấng đã tạo ra nó vậy.
Thượng Đế là Đức Chúa Trời, Ngài ắt không hề chịu khinh dễ đâu…/.